Trang chủ   |  Giới thiệu   |  Điều lệ hội   |  Đăng kí   |  Liên hệ   |  Diễn đàn Tìm kiếm
  DANH MỤC  
Hội Người Quảng Ngãi
  » Hoạt động
  » Thông báo
  » Ban điều hành
Quảng Ngãi
  » Người Quảng Ngãi
  » Tin Quảng Ngãi
Du lịch Xứ Quảng
Bài ca quê hương
Doanh Nghiệp Quảng Ngãi
Góc cảm xúc
Văn Hóa- Nghệ Thuật
  » Thơ-Văn
  » Nghệ thuật sống
  » Ẩm thực xứ Quảng
Quỹ người nghèo
Video Clip
  CÁC ĐƠN VỊ TÀI TRỢ  
  CÁC LIÊN KẾT  
quangngai.gov.vn
  HỖ TRỢ ONLINE  
Ban điều hành
Ban thư kí
Ban sinh viên
Ban truyền thông
  THỐNG KÊ  
count webpage visits
Trang chủ  >  Góc cảm xúc
Quãng Ngãi-Vùng Quê Yêu Dấu Thuở Thiếu Thời
bài dự thi của :Đinh Xuân Dũng

           Vừa ra khỏi nhà,nó ngồi trên đạp xe-chiếc xe đạp trong kho hàng cũ rít,một thời gắn liền với ba nó, đạp trên con đường làng- một vùng quê ở Quãng Ngãi, một bên là đồng ruộng, một bên là đường mươn lưng nước.Cập bên đường còn có những cây trụ điện bằng cây bạch đằng mà mấy người trong xóm cắm để câu điện về nhà. Chiếc xe đạp lăn bánh từ từ ,chiếc điện thoại trên tay đưa ra mọi hướng để hứng lấy tất cả những gì xung quanh,bất chợt một làn gió mang mùi đất,mùi lúa trổ, và cả … mùi bùn thân thương! Nghe mùi bùn, nó nhớ hồi đó, mỗi khi nước cạn nó lại be bờ tát cá, thích ơi là thích! Những con cá rô, cá trào, cá lòng tong, và nó sợ nhất là con cá trê mà mỗi khi nó bị chích nó mếu máo khóc ròng! Hàng bạch đằng đong đưa xào xạt, biển lúa xanh dờn dạt dào từng cuộn sóng lăng tăng, dáng bác nông dân lưng khom cấy mạ, nó nhớ…

 

          Đi được một quãng,nó bắt gặp căn nhà của một người hàng xóm, gọi “nhà” nhưng thật ra nó nhỏ nhỏ xụp xụp giống như cái chòi trống rỗng chỉ có mỗi cái giường đóng bằng cây rừng chặc về vì nhà nghèo lắm. Nó bỗng thấy nhớ về nhà nó, 15 năm về trước, khi nó còn mới 5 tuổi nhà nó cũng gần là như vậy. Nó 5 tuổi, em nó 2 tuổi, và ba mẹ nó cũng ở trong một cái chòi giống như vậy, chẳng có gì ngoài một chiếc giường, cái chòi nhỏ nhỏ xinh xinh bên cạnh cây sai to lớn và say trái.. 

         

          Nó còn nhớ, vào những đêm mưa dông là cả nhà không ngủ được vì nước tạt, thế là ngồi dậy, ba bế con lớn, mẹ bồng con nhỏ, cả nhà ngồi nói chuyện vui vẻ quên cả ngủ. Có những ngày đông, tháng rét, nội nó ở xa lên chơi, cứ mỗi sáng sớm mẹ nó và nội đi kiếm củi đốt sưởi ấm vì trời rất lạnh. Ban ngày ba và mẹ nó đi ra đồng làm, ở nhà chỉ có 2 anh em, nó tha hồ bày những trò tinh nghịch mà em nó phải dở khóc dở cười, em nó vô tư trở thành: đôi khi thì vật thí nghiệm, đôi khi thì người mẫu cho nó tha hồ … tạo dáng, tha hồ chỉnh sửa. Em nó còn nhỏ, nên phải còn đứng trong chuồng đóng bằng tre, trúc mà ở miền quê thường trông trẻ nhỏ bằng cách đó, còn nó thì chảy nhảy như chim sóc bên ngoài và tha hồ làm bất cứ gì nó thích.

 

          Có hôm, nó lấy lọ nồi quẹt mặt chơi, em nó thấy thích thú, cười tý tỡn, nó khoái chí, quẹt hết mặt, đứa em ngây thơ ngốc ngếch chẳng biết gì cứ nhảy tửng tửng cười giòn vang.Có hôm thì lấy nước tắm, không phải tắm nó, nó tắm em nó, chế từ đầu tới chân, ướt như chuột lột, đến nổi, em nó lạnh xanh tím mặt mà nó vẫn cười khoái chí, bỗng nhiên bữa đó, nội nó lên bắt gặp, thế là nó bị một trận nên thân, ba mẹ nó đi làm suốt ngày, có biết ở nhà nó chăm sóc em thế nào đâu! Mỗi buổi trưa, ba mẹ về ăn cơm xong rồi lại ra đồng, căn dặn rằng ở nhà đưa em ngủ, ba mẹ vừa đi khuất, nó nằm sải lai trên giường, tay cằm cọng dây, thỉnh thoảng lại dựt dựt vài cái, đưa em ngủ, thế mà em nó chưa ngủ thì nó đã ngủ mê say. Bữa đó mẹ nó quay về bất chợt, vào thấy em nó nằm lăn lóc trên võng, còn nó thì khò khò ngon giấc mà tay vẫn còn cằm cọng dây. Mẹ lại vỗ bịch bịch vào đùi nó, nó giật mình lấy tay dựt lia dựt lịa cọng dây, mẹ vừa buồn cười, vừa giận la một trận!

 

          Cạnh nhà nó có cái ao tròn trịa, là vết tích của một quả bom để lại, không sâu lắm và rộng. Ba mẹ nó trồng lúa mùa quanh miệng ao, cái cây lúa gì mà nó thấy sao lạ quá, cao mút đầu nó, và có những con bìm bịp mà nó cứ gọi là le le cư ngụ ở đó. Mỗi lần thấy ba xuống, nó vỗ cánh bay bịch bịch, thích thú nó vừa nhảy vừa vổ tay như hẳn một điều gì đó khoái chí. Nó bắt chướt ba, khi ba mẹ đi làm, nó lấy cây lội xuống ao, nhưng vừa xuống được cách bờvài mét nội nó lên, nội thấy, nội nó hoảng hốt khi thấy nước tới ngực nó, nội hỏi “mày làm gì dưới đó”, nó ngây thơ như chẳng có chuyện gì mà đáp “con bắt le le nội”, nội la “đi lên, đi lên lẹ” vừa nói, vừa ngó quanh xem có cây roi nào không! Thế là từ đó, ba mẹ nó chẳng còn dám để 2 anh em nó nhà một mình, quậy quá mà! Nội nó ở xa, thỉnh thoảng lên chơi, nhưng lần nào lên cũng thấy … những trò ranh ma của nó, nội nó cũng la ba mẹ, và kêu mỗi khi đi ra đồng làm thì cũng nên dẫn 2 đứa theo.

 

          Những tưởng theo ba mẹ thì nó chẳng còn phá phách gì được nữa, nhưng nó lại bày ra thêm những trò theo cách “đi theo ba mẹ!”. Hôm đó, ba mẹ đi đào giếng để tưới rau, đem 2 anh em nó theo, em nó cũng đứng trong cái chuồng thân thương, ba mẹ kêu ở chơi với em, đừng để em khóc, em khóc là sẽ bị đòn. Nó không nghe, chạy nhảy lung tung, chạy quanh những đám dưa chuột bò dài dưới ruộng, những đám dưa hấu trái nào trái nấy tròn to và bóng loáng, và cả vườn khổ qua với những con ong be bé, con bướm đủ màu, đám đậu với những con dế đồng kêu rét rét … mọi thứ như là điều gì đó thật thú vị, bí ẩn mà mời gọi nó đến vui, nó mãi mê chơi chẳng còn nhớ gì đến thằng em tội nghiệp của nó, chỉ biết dõi mắt nhìn theo anh mình chạy nhảy, lát nó đi xa quá, em nó khóc lên, nó vừa nghe lật đật chạy lại trên tay cằm trái dưa chuột nho nhỏ, dụ dổ bé cưng, ngoan nào nính, được cái gì là lạ thế là em nó nính và cằm cắn ăn thích thú. Ăn xong lại khóc tiếp, nó ăn quen hái tiếp trái nữa, và cứ thế đến khi bung no căn, khi ba mẹ quay lại thì thấy cuốn dưa quăng lăng lóc, thằng em nước miếng chảy ước áo, bề bộn, thằng anh khoái chí cười hì hì.

 

          Nó mĩm cười trên môi, nghĩ sao lúc đó mình nghịch và phá quá. Trái hẵn như bây giờ, mà lắm điều hồi đó và bây giờ đều trái ngược nhau. Nó chẳng còn quậy, nhà nó cũng chẳng còn nghèo, em nó cũng chẳng còn nhỏ, và … nội nó cũng không còn để mà đánh nó nữa.

 

           Nó vẫn chầm chậm đạp xe.Ông Mặt Trời vẫn soi sáng, gió vẫn thổi liu hiu, chiếc xe đạp vẫn nhè nhẹ lăn đi, cuộc sống vẫn tiếp diễn, và nó vẫn đi tiếp trên con đường kỷ niệm.

 

 

             Nó tiếp tục đạp xe,nó nhìn thấy đằng phía xa đông đúc người lớn cằm tay trẻ nhỏ đến trường, bọn trẻ mặt vẻ hớn hỡ, vai mang cái cặp to đùng. Ngôi trường tiểu học trong xã đã quá thân quen với nó, những kỷ niệm học trò đầu đời của nó đã diễn ra tại đó. Nó nhớ, hồi cái ngày đầu tiên nó đến trường nó khóc nhiều lắm. Bà nội, ba, dì Út cùng nắm tay nó, đưa nó đến trường. Lúc đó nó đã 7 tuổi, đúng tuổi đến trường, nhưng nó không được học mẫu giáo giống như những đứa trẻ khác đồng trang lứa. Nên cũng chẳng lạ gì khi lớp học, nơi mà lần đầu tiên trong đời nó bước chân đến. Những con người lạ lẵm, những ánh mắt tò mò cứ nhìn châm châm vào nó. Cả người đứng trên chổ cao cao phía trên lớp học kia nữa, sao mà trông hung dữ và to tiếng quá.

 

           Sau khi vào lớp ngồi, một chổ ở giữa lớp, nó quay mặt nhìn ra cửa sổ, đưa cặp mắt long lanh nước và sợ hải tội nghiệp về phía nội, ba, và Út nó mà mọi người không ngớt an ủi, động viên “con đừng có sợ, không có gì đâu” … Cái người lạ lẵm đứng trên chổ cao cao kia cũng nói nó thế, và còn kêu nó đọc bài “ò..ó..o”, nó sợ hãi chẳng nói được thành tiếng.

Sau một hồi, nội, ba và Út về. Khi thấy mọi người vừa quay mặt, nó cảm thấy mình bơ vơ lạc lỏng, vừa khóc, vừa mếu chạy ra cửa, nhưng người lạ lẵm kia vội ôm nó lại và dắt vào chổ ngồi. Sau những cố gắng bất lực, nó cũng đành phải ngồi vào chổ, ngó quanh ngơ ngát, tò mò lẫn sợ hãi. Chưa bao giờ nó bị bỏ lại nơi đâu, chưa bao giờ nó phải tự đối mặt với nhiều người lạ thế này, và chưa bao giờ nó cảm thấy sợ như thế cả.

Nhà nó xa trường, nên ba nó gởi nó xuống nhà người cô thứ tám là chị của ba nó, nơi đây gần trường học hơn. Thế là tạm biệt những ngày cứ theo đuôi mẹ phá phách, tạm biệt những ngày tát cá bắt cua, những buổi chiều chạy nhảy ngoài đồng, những con ky ky thân yêu của nó nữa, hôm nay nó là chàng sinh viên đại học rồi.Nó mĩm cười và thầm khen ngợi vì các em lớp 1 không có nhát và mít ước như nó lúc trước. Nó muốn lưu tất cả những hình ảnh thân quen vào chiếc điện thoại .Và cho dù sau này, 10 năm, 20 năm, hay đến khi nó già lẩm cẫm thì những cảm giác ngày đó ở vùng quê Quãng Ngãi sẽ lưu lại mãi trong nhận thức của nó….

 

 

 

 

Đinh Xuân Dũng

Số 22,đường 8,khu phố 4,trường thọ,thủ đức,Hcm

0986606650

 
Chia sẻ của bạn
Họ và tên (*)
Email
Nội dung(*)
 

  Video Clip  
 
  Tin nổi bật nhất  
Công ty máy tính Toàn tâm
Thứ hai, 10/26/2009, 21PM:50(GMT+7)
CÔNG TY CỔ PHẦN VÀNG BẠC ĐÁ QUÝ PHÚ NHUẬN
Thứ hai, 10/26/2009, 21PM:42(GMT+7)
Bốn bài thơ dự thi của Nguyễn Quang Hưng
Thứ hai, 10/26/2009, 21PM:17(GMT+7)
Đêm nhạc “Chung tay vì miền Trung”
Thứ hai, 10/26/2009, 10AM:7(GMT+7)
  Thông tin cần biết  
Danh bạ doanh nghiệp
Các điểm đặt ATM
Góc thân quen
Địa điểm du lịch
Điểm hẹn cafe
Nhà hàng
Khách sạn-Nhà nghỉ
Xe khách Quảng Ngãi
Trường học
Bệnh viện-trạm xá
Cơ quan hành chính
Bảng giá nhà đất

Bản quyền © 2008 thuộc về Hội Người Quảng Ngãi
Email:info@nguoiquangngai.vn. Website:www.nguoiquangngai.vn