" Kí ức tuổi thơ máu lửa "

Thảo luận trong 'Lịch Sử Quảng Ngãi' bắt đầu bởi Lamson81, 14 / 01/ 2011.

  1. Lamson81 Member

    HỒI KÝ : KÍ ỨC TUỔI THƠ MÁU LỬA

    TÁC GIẢ : Lamson81

    PHẦN 1 NGÔI LÀNG KHÔNG BÌNH YÊN


    Ngược thời gian hơn 40 năm về trước . Xóm nhỏ của tôi là vùng tranh chấp . Cán bộ , du kích ở ngay trong dân . khi Giặc Mĩ hay lính ngụy đi càn thì làng xóm bị pháo dập tan tành . Khi Mĩ đến , đàn ông thì chạy đi, gấp quá thì rút xuống hầm bí mật.Thường thì cũng có phân công các em thiếu nhi chăn bò cảnh giới. Khi thấy chúng đến thì la:" bò ăn lúa" hay " trâu ăn củ mì "

    Hôm ấy , mới sáng sớm , Mọi người đều còn ở nhà thì đã thấy lính Mĩ từ phía sau vườn đạp bờ rào đi vào. Tên lính mĩ trăm một tràng gì đó, mẹ tôi và anh chị cứ lắc đầu " no biết " . Chúng hỏi gì thì cũng chỉ biết trả lời "NO BIẾT" . Còn tôi thì chạy ra đưa tay nói : " Chú , cho xin tán kẹo". Có khi cũng được nhiều kẹo , nhưng hôm đó thì không có. Tụi chúng đi vòng quanh nhà chỉ thấy đàn bà và trẻ con rồi bỏ đi. Một lúc sau bổng nghe một tiếng nổ lớn ở xóm trong. Mọi người chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng nhà ai nấy ở, không dám chạy vào xóm trong xem thử ra sao.Đến gần trưa khi tụi mĩ đã rút lên đồi mọi người mới chạy vào nơi phát ra tiếng nổ ấy thì dân làng đang kéo từ căn hầm nhà bà kính ra ba thây người chết nám đen thân người nào cũng te toét máu.Thì ra hôm ấy nhà bà kính đang ăn cơm sớm mai có 2 du kích ở đó nữa , Mĩ đến sớm quá bất ngờ, 3 người đàn ông(2 du kích và ông Sinh ,con trai bà Kính , cũng là cán bộ ) không kịp chạy, vội chui xuống hầm tránh pháo của gia đinh - không kịp xuống hầm bí mật. Tui Mĩ chẹn miệng hầm và gọi lên, nhưng không ai dám lên, chúng bèn đặt mìn và giật trước mặt mẹ ,con ông Sinh.
    Ôi ! lần đầu tiên khi mới 5 tuổi đầu tôi đã thấy người chết do bom mìn . Thật kinh hải đến bây giờ.

    Sau vụ 3 người chết do Mĩ giật mìn thì các nhà đều lo củng cố lại hầm tránh pháo, hầm bí mật và cảnh gới nghiêm ngặt hơn. Riêng cô bé Sinh - con ông Sinh ( gọi theo tên con) trở thành cô bé mồ côi lúc 6 tuổi. Mẹ thì đã bỏ đi Sài Gòn lấy chồng khác - do mâu thuẩn gia đình -trước đó mấy năm. Cha cũng bị giặc Mĩ giết rồi. Hai bà cháu sống lây lắt qua ngày, cùng tản cư chạy bom đạn đến hết cuộc chiến tranh. Bây giờ cô bé ấy sắp trở thành bà ngoại rồi đó.

    Cũng xin liên hệ lại lịch sử một tí. Sau Hiệp định Giơ ne vơ 1954. Ở quê tôi chỉ còn một số đảng viên cài cắm trong dân, một số thì lên núi. Chính quyền Ngô Đình Diệm ra chính sách "Tố cộng, diệt cộng". Từ 1960 đã thực hiện xây dựng "Ấp chiến lược" Mỗi gia đình phải nộp hàng trăm cây tre dài 3m rào quanh làng, bên trong có lính Bảo an, Dân vệ canh phòng.

    Những cán bộ từ trên núi mò về có người đã bị bắn chết nằm trên bờ di (Hàng rào Ấp chiến lược bằng tre) Riêng có ông Phận là một đảng viên kỳ cựu, ra vào ấp chiến lược như " Xuất quỉ nhập thần".

    Chuyện nầy nghe người lớn kể lại :
    Hôm ấy gần 12g đêm , dân trong ấp đang ngủ say thì có một loạt súng nổ. Có tiếng la của Dân vệ: "Bắt lấy nó, bắt lấy nó..." Sau đó là tiếng kẻng dồn dập. Mọi người cầm đèn chạy ra, lại có tiếng la: "Bắt lấy ông Phận!"

    Có người thấy một bóng đen chạy dọc theo bờ di lẫn vào hàng cây trong ấp. Đó chính là ông Phận.

    Lúc đó ông cũng nhanh trí chạy lẫn vào đám đông, chộp ngay một chiếc đèn dầu của ai đó và cũng hô to:
    - Bắt lấy ông phận, hắn chạy ra hướng cổng ấp kìa !
    Mọi người chạy theo hướng ấy. ông lại la to:
    - nó chui qua cổng rồi - Mở cổng ra mau !

    Tên lính Dân vệ vội chạy ra mở cổng. Mọi người túa ra chạy về các ngã tìm kiếm
    thì ông cũng vừa chạy vừa la như thế rồi ra xa ném đèn chạy thoát.

    Người dân chẳng ai muốn bắt bà con của mình nhưng sống trong ấp chiến lược, bọn ngụy o ép phải làm như thế.

    [​IMG]


    Đến 1965 thì Ấp chiến lược nhiều lần bị đốt cháy tan tành. Bọn ngụy phải chạy xuống đóng đồn ở Trà Câu. Quê tôi trở thành vùng Giải phóng.

    Trong thôn có một trường làng, học Lớp 5, lớp 4 (Tức lớp 1, 2 bây giờ) lớp 4, lớp 5 bây giờ thì gọi là lớp nhì, lớp nhất.

    Có hôm tôi theo anh chị đến trường chơi, gặp lúc máy bay bay ngang cả lớp phải chui xuống hầm ở trong trường để trốn, hết máy bay lại ra ngồi học.

    Thời gian nầy pháo 105li của lính ngụy ở Gò Hội (TT Đức Phổ) vẫn thường xuyên bắn vào làng, nhiều người đi làm bị trúng pháo chết ngoài đồng.

    Mỗi lần pháo bắn như thế anh em tôi lại chui xuống hầm. Tiếng nổ làm rung chuyễn cả căn hầm, nổ xong thì nghe o.o ...

    Hầm tránh pháo của các nhà hầu hết đều làm bằng tre hình chữ A rồi đắp đất bên ngoài nên không thể chịu nổi pháo 105. Bây giờ có phong trào cưa đường rầy xe lửa về làm hầm. Nhà của tôi chỉ có mẹ tôi và 4 con (ba tôi đã hy sinh) chị gái đầu mới 14 tuổi thì lấy ai đi cưa đường rầy.

    Hằng ngày tôi chạy lên đường tàu để xem vì đường tàu chỉ cách 200m. Có rất nhiều người dẫn cả trẻ em làm nhiệm vụ chế nước vào lưỡi cưa cho 2 người lớn ngồi kéo cưa sắt qua lại. Cưa cả ngày mới đứt một đầu đường ray. Đường ray thời pháp làm nhỏ hơn đường ray bây giờ nhiều, nếu như bây giờ thì cưa biết chừng nào xong.

    Một số người thì cầm cà lê mở ốc để lấy Tà vẹt - gọi là máng sắt, nặng khoảng 40kg để cố định 2 đường ray. Tôi chạy về hỏi mẹ

    - Mẹ ơi. sao mẹ không đi cưa đường ray về làm hầm?
    - Con có đi cưa được không?
    - Con chế nước cho mẹ và chị Ba cưa.
    - Thôi, mẹ và chị phải lên gò cuốc củ mì chứ không mưa đến củ sẽ thúi hết đấy.

    Thế rồi ít hôm sau mẹ tôi phải nhờ các chú trong xóm đi cưa đường ray. Cưa được một đoạn và lấy được mười mấy cái máng sắt. Rồi các chú làm lại căn hầm cho nhà tôi, lấy máng sắt đặt sít lại hình chữ A, gác đoạn đường ray lên trên làm cây đòn dông, sau đó đắp đất lên 2 bên và làm âm nền hầm xuống dưới mặt đất khoảng 5 tấc, đắp đất phủ lên cả cây đòn dông, bên dưới thì lót ván rồi trải chiếu lên.

    Mẹ tôi trả tiền công các chú không lấy. Sau đó mẹ tôi đi gặt hoặc nhổ củ dùm lại cho các chú ấy. Từ ngày có hầm mới tôi không còn sợ mỗi khi pháo bắn mà lại thích chơi súng đạn nữa chứ.

    Mỗi khi mẹ đi chợ tôi lại dặn :
    - Mẹ ơi. đi chợ mẹ mua cho con cây súng thiệt (súng thật) nghen
    - Ờ. Ở nhà không được chạy đi đâu xa, cây nông (pháo) nó bắn chạy không kịp đấy
    Chục lần dặn mẹ như thế và vui mừng khi mẹ về cũng chỉ được chiếc bánh bò hoặc vài tán kẹo mâm - loại kẹo thắng bột và đường từng viên bằng ngón tay, không có bọc giấy bên ngoài, để lên mâm bán. Ai mua thì thì bỏ vào lá chuối gói lại đem về - Chỉ một lần cuối cùng mới được mẹ mua cho cây súng nhựa màu vàng là mừng nhất.

    Cuộc sống cứ thế tiếp tục. Tới mùa gặt thì mẹ và chị đi gặt, tới mùa phá củ thì cả nhà che chòi trên gò ngay đám củ để nhổ và xắt phơi ngay trên đất vài hôm củ khô mới đem về

    Một hôm. Chị Hai Biên là người bà con vừa khóc vừa chạy vào nhà tôi báo tin cho mẹ tôi :
    - Mợ Ba ơi. Mẹ con bị Mĩ giết rồi !
    - Giết làm sao? bao giờ?
    - Mới sáng nay. Khi con vừa đi chợ nghe tin lính Mĩ đi càn vô xóm. Trưa nay khi im tiếng súng con mới dám chạy về thì nghe tin cả nhà con bị lính Mĩ ném lựu đạn vào hầm, bây giờ con chưa dám về.Nói xong chi ngồi khóc nức nở. Mẹ tôi an ủi chị và bảo phải ở lại đây vì có thể lính Mĩ vẫn còn phục kích ở đó.

    Làng của chị là thôn Bình Mĩ cách làng tôi chừng 2 cây số . Những ngày ấy bom đạn nổ hoài , những thằng bé con như tôi thì cũng chẳng biết Mĩ đi càn ở đâu, ngoại trừ khi chúng vào làng mình.

    Sáng hôm sau. Khi được tin Mĩ đã rút, Mẹ tôi, các cô, ông nội của tôi chạy vào mãi đến chiều mới về cho hay: Hôm đó Du kích xã tổ chức chống càn còn dân thì rút vô hầm. Trận đó lính Mĩ chết 2 tên. Khi vào được làng Gặp bất kỳ căn hầm nào chúng cũng đều ném lựu đạn vào. Mẹ chị Hai lảnh ngay trái lựu đạn, 3 người em của chị bị thương. Riêng anh Sáu thì đổ ruột ra ngoài. bị lính Mĩ đưa lên trực thăng đem đi đâu mất tích.

    Một buổi chiều nọ, có một chú bộ đội không biết từ đâu một mình đến xóm nhỏ của tôi. Chú hỏi đường đi về Trà Câu (bây giờ mới biết có lẽ đó là lính trinh sát). Nhờ ai đó đẫn đi chứ chú không biết đường và tình hình địch ở đây như thế naò
    - Ai có thể dẫn đi bây giờ ? Trời thì sắp tối.
    - Ở đây chỉ có ông Tuôi là có thể dẫn chú đi - Bác gái của tôi nói
    Còn tôi thi lần đầu tiên mới thấy chú bộ đội giải phóng - mặc đồ bạc màu nhưng bỏ vào trong quần bên ngoài có đeo thắt lưng to, nhiều lổ, bên hông đeo 2 trái gì như 2 lon cá hộp, vai thì khoát khẩu súng dài.

    Tôi thích quá chạy theo chú và mấy người đến nhà ông Tuôi ở cách nhà tôi một mảnh vườn. Sau đó ông Tuôi cùng chú đi rồi thì tôi mới chạy về.

    Đến một hồi lâu sau mọi người thấy ở nhà ông Tuôi rộ lên tiếng la khóc. Tôi cùng anh chị chạy qua thì thấy chị gái con đầu ông Tuôi la khóc nức nở.
    - Trời ơi. ba con bị Mĩ bắn chết rồi !
    - Bắn ở đâu? mới đi đây mà, Sao không nghe tiếng súng nổ gì cả vậy? mọi người lao nhao hỏi.
    - Bị bắn ở Mương co. Má con hạy xuống dưới rồi

    Sáng hôm sau có hai người phụ nữ khiêng ông Tuôi trên một cái võng về đến đầu ngõ, người còn ướt nước tôi đứng nhìn, không dám lại gần. Hai người phụ nữ kể rằng Chiều qua Mĩ phục kích ở mương co. Từ làng tôi đi xuống Trà Câu 4km phải qua cánh đồng Mương co. Ông Tuôi và Chú bộ đội bị bắn chết ngã xuống ruộng nên người chú bây giờ vẫn còn ướt.

    Ông Tuôi thì được khiêng về nhà chôn ,còn chú bộ đội thì dân ở xóm gần đó đem về chôn ở bìa xóm đó.

    Các con của ông Tuôi thì lăn lộn kêu khóc, nhưng chúng cũng còn diễm phúc hơn tôi vì chúng còn được thấy mặt cha. Còn Ba tôi thì hy sinh khi tôi mới vừa 6 tháng tuổi. Nên tôi cũng chưa hề biết tình cảm cha con như thế nào

    Sau này theo lời kể của mẹ. Cha tôi tham gia hoạt động bí mật ở địa phương từ thời Ngô đình Diệm. Tên Phục cũng là người bà con xa ở trong xóm là Ấp trưởng ,theo dỏi đã mật báo với lính Bảo an ở trong huyện.

    Đêm đó Tên Phục dẫn lính về vây nhà bắt cha tôi trói lại. Tên Phục lục soát trong tủ thấy 6 lon sữa bò liền hỏi:

    - Sữa để tiếp tế cho cộng sản phải không?
    - Sữa để cho con tôi , chứ sữa nào cho cộng sản - Mẹ tôi trả lời
    Tên Phục vẫn biết sữa đó để dành cho tôi nhưng hắn vẫn tịch thu.

    Rồi chúng dẫn cha tôi đi trong đêm. Mấy hôm sau những người tù trở về báo tin chúng nhốt cha tôi tại chi khu Đức Phổ và tra tấn bằng gậy gộc, Giày đinh, roi điện rất dã man.

    Mẹ tôi và chị tôi liền chạy ra đồng bắt cua về giã vắt lấy nước đem vào để cha tôi uống sẽ tan bớt máu bầm. Nhưng vào đến chi khu chúng lại không cho gặp cha tôi. Cha tôi bị giam phòng giam đặc biệt. Vì dù tra tấn dã man nhưng ông vẫn một mực không khai ra tổ chức bí mật. Vài ngày sau chúng dùng kiểu tra tấn cực kỳ dã man khác là treo 2 tay, 2 chân cha tôi lên xà nhà, bên dưới để một ngọn đèn ống khói (loại đèn dầu lớn) đốt rún đến khi chết .
    Riêng tên Phục ,từ đó chạy ở hẳn trong thị trấn làm tay sai cho giặc . Sau nầy chiến tranh ác liệt đã bỏ chạy vào Sài Gòn. Mãi đến 1982 mới dám mò về thăm quê. Khi về đầu xóm chưa dám về nhà mẹ vợ, hắn ghé vào nhà em gái thăm dò tình hình. Gia đình tôi hay được ,liền rủ anh em, chú, cháu cầm cây gậy chạy đến ập vào nhà.

    - Tất cả ngồi im ! Anh tôi hô lớn
    Chúng tôi chặn hết lối ra vào. Tên phục đang ngồi trên ghế vội đứng dậy định chạy ra ngoài nhưng chú tôi dơ cây lên liền đứng lại như trời trồng. Hắn chưa biết chuyện gì xảy ra.
    - Tên Phục -mày phải đền nợ máu !
     
  2. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Hắn đứng như trời trồng, hình như vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì anh tôi nói:

    - Ngày xưa ông giết cha tôi là DP ông còn nhớ không? hôm nay tôi phải trả nợ máu cho cha tôi.

    Tên phục đã hiểu ra mọi chuyện, hắn run lẫy bẩy, miệng lí nhí câu gì đó không nghe rõ

    Lúc này trẻ con trong nhà khóc ré lên, Mọi người trong xóm cũng chạy đến. Sau khi biết sự việc, chỉ đứng bàn tán bên ngoài, không ai dám có ý kiến gì. Ba đứa trẻ con thì sợ quá khóc càng to, thấy vậy chú tôi nói: - thôi yêu cầu ông về nhà tôi rồi tính sau

    Tên Phục run rẫy ngập ngừng thì anh tôi đưa tay đẩy hắn ra cửa. Người em gái sụt sùi khóc, xách túi xách của hắn chạy theo quàng vào vai cho hắn.

    Chú tôi bảo tôi đi báo công an xã lên làm việc. Tôi nhờ một người anh đi báo, còn tôi phải ở lại cùng anh tôi giải quyết sự việc tiếp theo

    Về đến nhà mọi người kéo đến càng đông. Tên phục giong run run nói với mẹ tôi: - Tôi biết mình đã gây nhiều tội ác nên sau ít lâu tôi bỏ chính quyền ngụy chạy vào Sài Gòn làm ăn lương thiện mãi đến bây giờ. Mong Thiếm tha tội cho tôi, bây giờ có đánh, chém tôi thì tôi cũng không dám oán trách chi. Tôi trăm nghìn lạy mọi người hãy tha tội cho tôi.

    - Tội của ông làm ngày xưa bây giờ phải có chính quyền Cách mạng trừng trị, chứ chúng tôi chẳng cần đánh ông làm gì - Chú tôi nói

    Nhìn tên Phục đứng run run giữa một vòng người tự nhiên tôi lại thấy tội nghiệp. Từ khi sự việc diễn ra tôi chưa nói được câu nào. Đến lúc đó tôi mới biết được người giết cha mình, còn cha thì chưa biết mặt bao giờ. Tự nhiên tôi tưởng tượng rằng 20 năm trước Khi tên Phục dẫn lính đến nhà bắt ba tôi có giống như hôm nay anh em tôi bắt tên phục không nhỉ?

    Chắc là không giống rồi.

    Vì khi ấy chúng là lính ác ôn với súng ống có thể giết người bất cứ lúc nào. Còn chúng tôi thì làm sao dám làm điều đó. Bây giờ đã hòa bình.

    Lại một điều nữa là ông Phục có một cô con gái tên L. đang ở với bà ngoại trong xóm, lâu nay cũng chơi chung với tôi mà tôi chẳng hề biết đó là con của người đã giết ba tôi. Thời đó còn làm ăn tập thể . Tôi và L. cùng đi gặt, gánh phân, xới củ ... hằng ngày cùng với thanh niên trong đội sản xuất của HTX. Có khi tôi và L. còn đi chơi riêng với nhau vào dịp tết, hoặc xem phim ngoài bãi. Oái ăm thay, tuy chưa nói chuyện yêu đương gì, nhưng qua những lần đi chơi đó tôi biết L. có cảm tình với tôi. L.mới 17 tuổi, ngây thơ có biết gì chuyện hận thù ngày xưa. Chiến tranh tàn nhẫn quá.

    Lúc nầy hai anh công an xã đã tới, Một anh nói: - ông có nợ máu với nhân dân - mà chưa đi học tập cải tạo. Yêu cầu ông về xã để giải quyết sự việc.

    Nghe nói thế tên Phục như khụy xuống còn người em gái thì khóc ré lên. Rồi hai anh công an dẫn tên Phục đi.

    Khi công an đi xong rồi thì Bà nội tôi lại la lớn: - Trời ơi! chuyện ngày xưa qua rồi mà bây gây chi thù hận nữa. Chạy theo xin tha cho nó đi

    - Nó có tội thì bây giờ phải đền tội, tại sao bảo tha cho nó - anh tôi nói.

    - Trời ơi. tha ngay đi, tao nói tụi bây không nhe thì tao chết bây giờ.

    Mọi người vô cùng ngạc nhiên, không hiểu tại sao bà lại thương tên Phục quá vậy?

    Sau này hỏi lại bà mới nói bà rất sợ chế độ củ nó lật lại thì chúng tôi lại phải chết. Đúng ra thì không ai nghĩ như bà - Nhưng cũng phải hiểu vì sao bà nội tôi lại quá sợ hãi như thế. Vì đời bà đã trải qua chiến tranh tan tóc quá dài, đã thấy nhiều cảnh chém giết lẫn nhau. Từ khi CM tháng tám 1945, bọn lí trưởng, địa chủ bị ngay những người bần cố nông trong xóm chặt đầu, rồi đến thời Ngô Đình Diệm những người CM lại bị chúng hành huyết. Nên bà sợ cũng là điều dễ hiểu.

    Một lúc sau, một người bác trong họ của tôi (cũng là người bà con với tên Phục) đến xin mẹ tôi tha cho tên phục. Bác nói: - Oán thù thì nên cởi chứ không nên buộc - Lấy oán trả oán thì oán sẽ càng chồng chất - Lấy ân trả oán thì oán sẽ tiêu tan. v.v...

    Mọi người nghe Bác phân tích cũng nguôi ngoai. Lát sau anh tôi chạy xuống xã thì công an xã đã dẫn lên công an huyện, đi bằng xe đạp . Tên Phục cởi xe chở người trưởng CA xã, một du kích mang súng đi một xe khác. Không hiểu rồi sao hắn có đủ bình tĩnh mà chở người CA ngồi sau bắt mình.

    Anh tôi mượn xe honda chạy đuổi theo thì kịp, chưa vào đến CA huyện. Anh nói với trưởng CA xin tha cho hắn. Anh công an đồng ý và nói :

    - Theo đề nghị của gia đình , tôi tạm tha cho ông , nhưng không được đi đâu . Khi nào chính quyền gọi là ông phải có mặt .

    Tên Phục mừng như chết đi sống lại, hắn cuối lạy rối rít. Sáng hôm sau hắn chạy tuốt vào Sài Gòn.

    Cha tôi chết chưa đầy 2 năm thì bác ruột tôi cũng hy sinh. Bác cũng là cán bộ cơ sở.

    Hôm ấy bác đi xới đậu ngoài gò Dinh thì mới hay lính ngụy tiểu đoàn 37 Biệt động quân đi càn. Hôm ấy du kích xã đã tiêu diệt được 6 - 7 tên. Nghe súng nổ dồn dập, Bác đi thẳng xuống thôn vùng 4 thì cũng gặp lính. Ông chạy vào một nhà cơ sở được chủ nhà đưa xuống hầm bí mật. Đến chiều ngộp quá phải trồi lên. Tưởng rằng chúng đã đi, ai ngờ vừa bước đi vài chục mét đã bị chúng dí súng vào hông. Chúng tập hợp dân trong xóm đứng vòng tròn để xem chúng tra tấn. Thôi thì đủ trò tra tấn nào là báng súng, giày đinh. Một phụ nữ thấy quá đau đớn chạy vào can ngăn bị tên lính đá vào hông nằm bất tỉnh. Bác tôi chửi lại cuối cùng chúng lấy lưỡi lê đóng vào giữa trán rồi bắn chết.

    Có người chạy về báo tin cho ông nội tôi: - Chú ơi. anh hai P. bị lính bắn chết nằm dưới vùng 4 rồi

    - ai đấy mà . không phải lão P. đâu

    - Chính con thấy tận mắt kia mà

    - Không phải đâu, mày nhìn lầm rồi đấy.

    - ........

    Ông tôi cố không tin dù biết rằng đó là sự thật. Chưa đầy 2 năm mà 2 người con trai đầu phải chết trong đau đớn tột cùng. Sau này khi lớp 12, học bài thơ "Quê hương" của Giang Nam tôi liên tưởng lại ông nội tôi cũng giống y tâm trạng của Giang Nam khi biết tin người vợ bị giặc giết

    "... Lần thứ hai, nhận được tin em, tôi không tin dù đó là sự thật
    Giặc giết em rồi quăng mất xác
    Chỉ vì em là du kích em ơi !
    Đau xé lòng anh ,chết nửa con người ... "
     
  3. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Nhờ BQT hướng dẫn mình gởi hình vào bài viết với . Mình có gởi thử mà không được
    Hướng dẫn chi tiết nhé . Mình không rành vi tính- Xin cảm ơn.
     
  4. Pull_Man

    Pull_Man <img src='http://cB2.upanh.com/20.715.27620321.yFC

    Bài viết:
    587
    Đã được thích:
    4
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Cảm ơn bài viết của chú , cháu đọc xong rồi.Rất hay và cảm động.Chúc chú thành công trong cuộc sống.
     
  5. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Trở lại ngôi làng nhỏ không bình yên của tôi . Hôm ấy địch bắn pháo vào làng làm ông Tư bị thương nhẹ ở cánh tay, còn cụ H già lẫm cẩm sợ quá lấy cái nong che lại. Khi gia đình chạy về thấy cụ nằm chết dưới cái nong. Cán bộ thôn huy động một số phụ nữ đi đấu tranh .
    Mẹ tôi và bác dâu của tôi khiêng bà H. Còn ông già Tư thì đi bộ đến gần đồn rồi nằm lên võng cho 2 người phụ nữ khác khiêng vào đồn.Lúc đó trời cũng đã xẫm tối. Khi vào đến cổng đồn tên lính gác hỏi :

    - Các bà khiêng người đi đâu đó ?
    - Các ông bắn pháo vô tội vạ vào làng làm chết người dân vô tội , yêu cầu các ông giải quyết

    Tên chỉ huy đứng gần đó vội chạy lại giở mền trên võng bà H. xem thì đúng là bà đã chết máu me vẫn còn đầy mình, đến võng ô. Tư hắn cũng giỡ ra xem và rờ thử tay chân sao thấy còn ấm , hắn liền véo mạnh vào mặt ô. Ông tư đau quá la lên :
    - ối đau quá !
    - Á ! Ông già nầy muốn chết hả - thằng nào bày đầu ra chuyên đấu tranh đây ?
    Nói xong hắn giựt súng của tên lính gác làm một băng chỉ thiên lên trời
    Ông Tư vội nhảy ra khỏi võng bỏ chạy , các bà cũng vội khiêng bà H. băng đồng chạy về . thật một phen hú vía.

    Lúc này bọn Mĩ đã về đóng quân trên đồi Chóp Vung . Đồi chóp vung là một cụm 3 ngọn đồi cao nặm giáp giữa 2 xã Phổ Thuận và Phổ Phong, cách QL1 3km ,Mĩ đóng quân trên đó sẽ khống chế cả một vùng rộng lớn . Làng tôi ở dưới chân đồi, nằm giữa 2 gọng kiềm trên đồi là Mĩ, dưới quốc lộ là đồn lính ngụy nên cán bộ , du kích hoạt động hết sức khó khăn

    Một buổi sáng mĩ cũng đến bất ngờ. Chú Cống ( là du kích - du kích khi ấy vẫn mặt đồ như dân thường ) trong nhà vừa bước ra đã gặp mĩ vào đến sân, hoảng quá chú nhảy qua bờ rào , tên Mĩ hô : Vi xi- Vi xi ,và quất theo một loạt đạn khoảng cách chỉ 10m mà không trúng. Chú chạy qua đám ruộng, tên mĩ liên quì xuống. Mọi người trong nhà đều nhìn theo khiếp vía- vì khi mĩ đã quì thì bắn chính xác gần như 100% . Chú chạy ngoằn ngoèo hình chữ chi , tên mĩ bắn hết cả băng đạn mà vẫn không trúng. Những tên khác chạy đến cũng bắn tiếp theo , nhưng kì lạ thay không viên nào trúng và chú chạy xa vào trong xóm Bờ Bạn , nơi ấy lính mĩ chưa dám đến khi chỉ một ít tên.

    Giặc mĩ kéo về đóng đồn trên núi Chóp vung ngày càng đông. Ban đêm thấy đèn đỏ của chúng trên đỉnh đồi nhấp nháy, thỉnh thoảng chúng lại bắn hỏa châu sáng rực cả một góc trời . Hỏa châu để trong súng gì không rõ khi bắn nghe cái " Tủn " là thấy đèn sáng rực lên cháy sáng vàng như đèn tròn , phía trên là chiếc dù đk khoảng 6 tấc. Hỏa châu cháy và theo dù bay đi , cháy tới đâu thì phía trên tạo thành những vệt khói ngoằn nghoèo,đến gần sát mặt đất mới tắc hẳn.
    Trường làng cũng dẹp hẳn , thầy giáo Hẳng tham gia du kích rồi sau đó cũng hy sinh.
    Mỗi tối nằm trong hầm mẹ tôi , chị tôi lại dạy chữ cho tôi, ban ngày ở nhà tôi lấy một thanh tre quơ qua quơ lại mặt sân đất cho phẳng rồi bẻ một cọng chổi cau ( chổi làm bằng cọng của lá dừa khô ) tập viết trên đó. Đặc biệt là tôi rất thích vẽ , vẽ đủ thứ : nào là nhà cửa , làng xóm, nhưng thích nhất vẫn là vẽ cảnh chiến tranh , vẽ tên lính mĩ đội mũ sắt cao lêu nghêu tay cầm súng dài. Nhờ năng khiếu thích vẽ từ ngày xưa đó mà sau này có thời gian tôi mở tiệm vẽ chân dung , chứ chưa bao giờ học qua một lớp học vẽ nào.

    Việc cảnh giác càng được chú trọng hơn nhưng vẫn xảy ra một chuyện hết sức thương tâm.
    Hôm ấy ông Chính và Ô. May là 2 cán bộ cơ sở của thôn đang ở nhà ông May cách đường xe lữa khoảng 100m . Trên đường xe lữa có một con đường nhỏ vào xóm, phía trước là cánh đồng . Gần đường xe lữa , chổ đầu đường cái dẫn vào xóm là nhà cô Hiệp. Một số phụ nữ ngồi đó làm công việc may vá , chằm nón, đồng thời làm luôn công việc cảnh giới . Vì bị đường xe lữa ở phía tây che chắn nên lính mĩ trên đồi đi xuống không ai hay , đến khi đi ngang nhà mấy phụ nữ mới thấy . Cô Hiệp liền giơ tay chào và nói lớn :

    - Hello, Hello !
    Tên mĩ đưa tay lên môi trừng mắt nói : - no !
    Tiếp theo sau tên thông dịch chỉ tay vào mọi người nói vừa đủ nghe : - im ngay !

    Mọi người tái mặt không dám nói thêm câu nào. Nếu bình thường thì 2 người cán bộ kia đã nghe thấy , nhưng oái ăm thay lúc đó 2 ông đang dã gạo , còn cô Rớt em ô. May thì đang sàng lọc gạo ra khỏi cám những cối gạo đã dã xong. Không một ai hay biết gì việc mĩ đang đến gần. Khi tên mĩ bước tới sân thì cũng là lúc nó và ô. Chính thấy nhau.
    Ông chính la lên : - Mĩ !
    Ô. Chính , Ô. May quăng chày,và cô Rớt hốt hoảng chạy ra sau chui vào hầm tránh pháo.
    Tên mĩ cũng la lớn : - Vi xi , Vi xi !
    Các tên đi sau vội vàng chạy tới bao vây căn hầm. Tụi mĩ trăm xí lô ,xí là gì đó rất lớn , tên truyền tin thì cầm máy gọi liên tục.Tên thông dịch dòm vào miệng hầm la lớn:

    - Ai ở trong hầm chui ra ngay !
    Trong hầm cô Rớt nói thì thầm :
    - chết rồi hai anh ơi. Bây giờ làm sao đây ?
    - Thôi, em ra ngoài đi ! Tụi anh có lẽ hôm nay phải chết rồi - Ô. May nói và đưa tay đẩy cô Rớt về hướng miệng hầm.
    - Sợ lắm anh ơi ! Em ở lại đây có gì thì cùng chết với hai anh.
    - Không được đâu ! Em là phụ nữ ,chúng không giết em đâu, còn tụi anh có ra hàng thì chúng cũng giết. Ra ngay đi !
    Lúc này bọn mĩ kéo đến rất đông, tiếng xì xồ bên ngoài thật nhiều, tên thông ngôn thì la lớn :
    - Các người ra hàng đi ! nhanh lên không tao ném lựu đạn vào !
    Ông Chính và Ô. May ra sức đẩy cô Rớt ra , cô lại khóc và bò lại
    Ô. may lại nói : nhanh lên đi em , anh van em, ra ngay đi
    - nhanh lên em ! kẻo chết cả 3 bây giờ
    Cuối cùng cô Rớt phải bò ra . Khi ra khỏi miệng hầm tên thông ngôn dí súng vào người cô.
    - Còn tên nào dưới hầm nữa không ?
    - còn hai người anh của tôi
    - Gọi chúng lên !
    - các anh ấy không dám lên
    Tên thông ngôn nói gì đó với tên mang máy truyền tin .Tên truyền tin gọi cho ai đó có lẽ là chỉ huy của hắn. Nhiều người trong xóm chạy đến đều nín thở theo dỏi lo lắng cho số phận của 2 người trong hầm .
    Một lát sau một tiểu đội lính mĩ vũ trang đầy đủ kéo đến .Chúng đặt một quả mìn lớn ở miệng hầm rãi dây điện ra xa xong chúng dí súng vào mọi người bảo chạy ra xa . Ai nấy hoảng sợ chạy dạt ra xa . Một tiếng nổ long trời lỡ đất phá banh căn hầm bay toàn bộ đất đắp và tà vẹt đường tàu ra xa vung vãi khắp vườn . Nổ xong tụi Mĩ vội chạy lại xem xác việt cộng , nhưng kỳ lạ thạy không hề có một vệt máu hay xác 2 người ấy ở đâu.



    Đây là hình Cô Bảy Rớt - Người còn sống sót sau vụ nổ mìn kinh hoàng ở thôn Thiệp Sơn vào năm 1967
    đang đứng trước căn nhà tình thương chỉ vị trí căn hầm và kể lại sự việc

    [​IMG]
     
  6. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Hình 1 : Bản đồ chiến sự xã Phổ Thuận giai đoạn 1967 - 1975 do lamson vẽ trên phần mềm Autocad 2007

    [​IMG]
     
  7. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    [​IMG]

    Hình 2 Núi Chóp Vung và đường cái Mới do Mĩ làm năm 1967
     
  8. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Một tốp lính mĩ chạy đi lùng sục các vườn lân cận , một lát sau chúng bắt Ô. Đi và và Ô. M. tới .Tên thông ngôn chạy ra sau tìm được một cái cuốc , đồng thời một tên mĩ lấy cái xẻng mang theo bên hông và đẩy 2 người đó đến nền hầm xong ra hiệu bảo đào xuống.

    Hai người run rẫy cào nhẹ trên mặt đất . Tên mĩ dơ súng bảo đào mạnh xuống. Ô. Đi đào thêm vài nhát thì cả 2 Ô. hoảng hốt nhận ra mái tóc, 2 Ô. vội quay ra hướng khác đào thật mạnh lấy đất đổ lên chổ củ , được một lát đã đủ sâu thì ra hiệu cho tụi mĩ là không thấy gì. Tên mĩ ngồi gần sinh nghi bắt 2 ông moi lại chỗ củ lên . Ô. đi và Ô.M. tái mặt run rẫy cầm cuốc đào lại chổ củ rất chậm chạp. Tên mĩ càng nghi ngờ bắt đào nhanh lên . Thôi . thế nào 2 người đó cũng đã chết rồi, hai Ô. vội cào đất rộng ra hai bên , tìm lại chỗ đầu tóc và moi dọc theo xác người . Mấy tên mĩ đã thấy xác v.c cùng ồ lên la ó , và tụi mĩ cùng chạy tới trằm trồ . Người đầu tiên tìm được là Ô. May.xác Ô. Chính cũng sát bên , cả 2 Ô. đều ở tư thế ngồi Ô. Đi và Ô. M. tiếp tục cào đất dọc theo xác 2 Ô.Tụi mĩ xúm lại kéo 2 xác chết lên, Cả 2 đều bị sức ép của chất nổ mà chết chứ không hề có một vết máu nào trên người. Vợ ô.May , cô Rớt chạy tới ôm xác 2 ngừoi kêu khóc thãm thiết.

    Thì ra trước đây Ô. May đã đào hầm bí mật ngay dưới nền đất trong một ngách cuối của hầm tránh pháo, vì nghĩ rằng lính mĩ chẳng bao giờ dám chui xuống hầm để tìm, nếu chúng ném lựu đạn xuống thì mình an toàn. Nhưng nghiệt ngã thay hôm đó chúng lại dùng mìn.

    Tên Chỉ huy nói gì đó vói tên Mĩ đứng cạnh. Xong tất cả tụi mĩ dí súng vào mọi người lên đạn và khoát tay ra hiệu bảo đi xa. Mọi ngừoi dang ra xa rồi nhưng chúng vẫn dí súng đi tới lùa mọi người đi hết ra khỏi khu vườn đến các nhà lân cận . Mọi người kinh ngạc không hiểu chúng làm gì nữa đây , chợt thấy một tên lấy trong ba lô ra một chiếc hộp và 2 tên nữa kéo 2 chân ô. May giở lên , tên kia cầm chiếc hộp đẩy vào phía dưới lưng Ô.May rồi kéo Ô. Chính nằm sát lại.

    Thôi rồi . chúng còn nổ mìn cả người chết sao ? Mọi ngừoi ù té chạy nhanh ra xa thêm nữa. Một tiếng nổ rung trời,còn lớn hơn tiếng nổ lúc sáng làm vách đất các nhà lân cận rớt xuống từng mãng .

    Xong xuôi tụi mĩ lục tục kéo nhau lên đồi . Mọi ngừoi ùa chạy tới . Một hố sâu hơn cả hố pháo 105 . xác 2 người chẳng thấy đâu . Chạy tìm thấy xác Ô. Chính văng xa hàng chục mét , đứt nguyên cả một cặp giò vắt còn dính trên bụi tre, còn xác ông May thì tan nát chẳng thấy đâu. Tiếng la khóc vang dậy cả xóm. Vợ Ô. May bò lê lết dưới đất nhặt từng miếng thịt , mọi người đều chạy khắp vườn và bắt thang lên bụi tre gỡ lấy từng miếng thịt nhỏ vắt vẽo trên đó xuống. Tìm kiếm mãi đến chiều mà xác Ô.May chỉ gom được một mũng diễn thịt . ( Mũng diễn là loại mũng nhỏ dùng để hốt lúa - đường kính khoảng 40cm )

    Tội ác của giặc mĩ đã lên đến cực điểm . Mỗi khi kể lại ai cũng kinh hoàng . Riêng cô Rớt đến bây giờ vẫn ở một mình không có chồng con trên nền nhà củ hương khói cho ông bà và anh trai trong một căn nhà tình nghĩa được xây cách đây 5 năm với giá 7 triệu đồng. Dù đã hơn 75 tuổi, mắt mờ lòa nhưng chuyện cái ngày kinh hoàng đó cô vẫn nhớ từng chi tiết nhỏ.

    Phải làm gì đây ? Chẳng lẽ để giặc mĩ tàn sát bà con mình mãi hay sao ?

    Sáng nay Lamson vào thăm cô Rớt , được cô bổ sung thêm một chi tiết vào cái ngày nổ mìn kinh hoàng đó.
    Khi nổ mìn lần 2 xong Bọn mĩ chưa đi mà bắn chết 2 con heo của cô và đốt nhà. Lửa đang cháy rần rật , một tên mĩ xách một gàu nước rồi bảo một số phụ nữ đem ra mỗi người một cái chén ăn cơm múc từng chén nước hắt lên chữa lửa . Cô rớt vừa khóc vừa phải làm cái công việc kỳ quặc đó. Còn tụi mỹ thì ngồi cười ngoặt nghoẻo. Chưa hết . Khi nhà đã cháy sắp tàn , ai nấy đều lấm lem ,Chúng bắt chúng bắt cô Rớt , bà Đ ( đang bụng bầu ) và cô Q. cởi hết quần áo . Một tên mĩ xách nước xối lên người các cô bắt kì cọ , còn tốp lính mĩ kia thì ngồi gần đó xem , chỉ trỏ và cười hô hố. Thật là một hành động man rợ và kì quặt chỉ có ở lính mĩ.

    Sáng hôm sau cô Q. ( lúc đó chưa có chồng ) xấu hổ quá bỏ đi Sài gòn biệt tích.


    Sau này học bài thơ " Nghe tin em vào đại học " của nhà thơ Giang Nam , tôi thấy giống y như cảnh của làng tôi khi ấy

    "... Miền Nam em ơi còn nhớ
    Kháng chiến năm nào gian khổ
    Đồn giặc bủa vây thôn xóm điêu tàn
    Trường giặc đốt rồi còn lại mảnh trăng
    Giữa hai trận càn anh dạy em học chữ
    Nét than đen vẽ lên tường gạch đỏ
    Những lá cờ sao bên những vòng tròn ... "

    Giang Nam còn được viết chữ lên tường gạch , chứ làng tôi lúc đó ai có nhà tường đâu . Nhà tranh vách đất hoặc nhà giàu thì nhà ngói vách đất . Vách làm bằng những miếng tre ngang dọc rồi lấy rơm đạp với đất nhão đem trét lên rồi tô cho láng bên ngoài để che rơm ở bên trong.

    Trường làng tôi cũng bị pháo bắn cháy . Anh chị tôi nghĩ học , Tôi thì được mẹ và chị tiếp tục dạy chữ và các phép toán cộng , trừ vào ban đêm trong căn hầm với chiếc đèn hột vịt và một cây bút chì với một quyễn vở nhàu nát. Ban ngày thì với cái sân đất và cọng chổi cau , nào là viết chữ ,làm toán , nào là vẽ hình máy bay , xe tăng ,...

    Thời gian này ( khoảng năm 1967 ) máy bay Mĩ sao mà nhiều thế ! Chúng bay như chuồn chuồn. Nào là máy bay phản lực bay rất cao , phía sau có một vệt khói dài, máy bay Hai thân như cái bừa xốc ruộng , máy bay Moranh còn gọi là máy bay Bà già , bay rất thấp chậm rề rà như bà già,thấy rõ từng cái bánh xe dưới bụng , Tàu rọ thì giống như chiếc trực thăng HU-1A nhưng có lồng kính phía trước thấy rỏ 2 tên phi công ngồi bên trong . Loại tàu rọ này nguy hiểm lắm , chúng bay đi tìm kiếm bắn chết hoặc bắt sống người . Thấy ai tình nghi nó rà lại ngay trên đầu thả thang dây xuống , hai tên mĩ đứng trên máy bay chỉa súng đại liên ra hiệu bảo ngừoi bị bắt bước lên thang dây. Phụ nữ thì có khi chúng bắt đem đi , có khi chúng lại ra hiệu cởi truồng gữa đồng cho chúng xem , rồi bay đi.

    Một hôm , tôi nghe ngoài ngõ ồn ào , mọi người chỉ trỏ cái gì trên trời . Tôi liền chạy ra xem thì Ô kìa ! trên trời có 3 chiếc Sâu róm ( Máy bay 2 chong chóng C120 ) nó bay trên trời cao,chầm chậm nhìn xa 2 cánh quạt nhấp nhá gống như con sâu róm . 2 Chiếc đi đầu câu dưới bụng 2 chiếc xe tăng M113 , còn chiếc đi sau, ngộ chưa ! dưới bụng là một cái túi lưới bên trong có một con bò to , 4 chân bò lọt qua lỗ lưới quẫy quẫy trên không trung trông thật vui mắt.

    Trong hoàn cảnh như thế , không hiểu chị tôi vẫn học ở đâu được nhiều bài hát CM về dạy lại cho tôi , mà bây giờ tôi vẫn còn nhớ được một vài đoạn như :

    "Chiều nay tôi đứng trên Trường sơn
    Lòng tràn đầy vui sướng mùa lúa thơm dạt dào
    Dòng sông đưa nước về xuôi
    Theo bóng nương ngô cùng bồng con phất cờ ..."

    Sau này mới biết đó là bài hát " Vui mùa chiến thắng" của nhạc sĩ Văn Chừng.
    Hoặc là bài " Em đố mẹ em "

    " Em đố mẹ em Mĩ rơi bao máy bay ?
    Em đố mẹ em đếm trên đầu ngón tay
    Mẹ bảo nhiều thôi không sao em đếm được
    Máy bay giặc Mĩ nó rơi hằng ngày
    ........................................... "

    Người chết thì cứ chết, người sống vẫn phải làm việc.
    Hằng ngày dân làng vẫn đi gặt lúa hoặc lên gò phát mía, xới củ ... Gặt lúa thì đập trong Cái Bồ đan bằng tre vây kín 3 mặt, cao 2,5 m , rơm phơi ra thẳng hàng , 2 ngày sau khô rồi cuốn lại và ghánh về cho trâu bò ăn . Những khi phát mía thì tôi thích nhất , được theo và tha hồ ăn mía . Chú tôi bắt đầu tập xóc mía và ghánh . Nhưng kìa ! Mọi người đều ghánh 2 bó mía nằm ngang , còn chú thì hai bó mía lại dựng đứng. Ai cũng cười ồ.

    - Ủa ? mầy đi bán chiếu phải không T. ? Ông tôi cười hỏi
    - Sao con cũng xóc vậy mà nó không chịu nằm ngang.

    Chú đi được một quãng thì bó mía vướng vào một bụi cây , sút ra , ông tôi phải chạy đến xóc lại rồi đặt lên vai cho chú
    Chú tôi chưa biết xóc mía nên khi ghánh lên đầu nặng quay xuống giống như mấy người đi bán chiếu. Muốn cho bó mía nằm ngang thì phải canh ngay giữa bó và xóc đầu nhọn của đòn xóc chẻ vào giữa 1-2 cây mía thì khi giở lên bó mía mới nằm ngang và ghánh đi dễ dàng không bị vướng vào bờ bụi.

    Nhà ông tôi có một lò nấu đường dựng ở dưới lùm tre. Dưới lùm tre dựng 3 ông che , mỗi ông che là một đoạn gỗ hình trụ cao khỏang 1m2 , Đk 5 tấc , phần trên đẽo thành răng cưa làm nhông . 3 ông che đặt cạnh nhau đứng cố định sao cho các nhông ăn khớp . Ông che giữa phía trên nối ra một tay đòn bằng gỗ dài nằm ngang , đầu kia của đòn gỗ được mắt vào vai con trâu hoặc bò . Tôi được phân công cầm roi lùa bò đi vòng tròn để ông che giữa quay tròn kéo theo 3 ông che đều quay . Những người lớn thì ngồi trong cái vòng tròn ấy cho che ăn mía. Mía được đưa vào kẻ giữa của 2 ông che , mía bị ép nghe rào rào thích lắm . Thỉnh thoảng có người khác đánh bò tôi cũng nhảy vào cho che ăn mía. Xác mía ép xong dùng để đốt lò.
    Nước mía được múc vào thùng đem đổ vào chảo nấu. 3 chảo nấu to bằng gang được đặt trên lò nấu xây bằng gạch . Nước mía ép ra cho vào chảo thứ nhất nấu sôi, vớt bọt bỏ đi rồi cho vào chảo thứ hai nấu tiếp , rồi lại vớt bọt . Chảo thứ 2 nấu xong gọi là nước chè hai . Múc nước chè hai đang nóng để uống thì ngon tuyệt. Mùi mía thơm , nước nóng vừa uống sẽ làm tan biến bớt nhọc nhằn. Nước chè hai đổ vào chảo thứ 3 nấu cho keo lại thành đường . Khi đường vừa tới ( vừa chín ) thì múc đổ vào muỗng . Muỗng đường làm bằng đất nung hình phểu . Đáy phểu có lỗ để rút mật . Khoảng 3 ngày thì đường cứng lại dùng dao đục ra từng miếng . Miếng đường màu nâu , đem ra chợ bán hoặc để ăn dần.Công việc nấu đường phải có thợ nấu thì đường mới keo lại được và miếng đường mới sáng , mới thơm ngon.
    Khi múc đường ra muỗng thường thì thường múc ra nhiều chén , tô ... để ăn và cho người quen , gọi là đường dẽo. Đi làm về nắng nóng được tô đường dẽo , cầm đũa dích lên ăn , vị ngọt của đường như thấm vào từng khúc ruột . Bây giờ không ai ép đường thủ công nữa nhưng mỗi khi nhắc lại đường dẽo thì cũng chảy nước bọt đấy.

    Đến mùa thu hoạch củ mì , đậu phụng , Cả nhà quây quần bên nồi củ mì gòn nấu chung với đậu phụng nghi ngút khói . Đến mùa gặt , lấy một ít lúa tươi để giã cốm. Mẹ tôi thì rang lúa, chị tôi cùng cô Hiệp cầm chày giã thật nhanh , đến nữa hiệp thì dừng lại, tôi cầm sẳn cái vá trộn lên và bỏ vào một ít muối và hai chị tiếp tục giã đến khi hạt lúa dẹp lép mới thôi . Đem thứ đó đi sàng sãy hết vỏ trấu là thành cốm. Mọi người cùng ăn cốm, nói chuyện . Hạt cốm thơm lừng mùi lúa mới , nhai nghe rào rào trong miệng thú vị làm sao.

    Những công việc , những niềm vui nho nhỏ đó nhưng lại là niềm hạnh phúc lớn lao giúp gia đình tôi cũng như những người dân trong làng tiếp tục sống trong máu lửa của cuộc chiến tranh mà chẳng biết khi nào mới kết thúc.

    [​IMG]
     
  9. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Sáng hôm ấy tôi cùng mẹ và anh chị lên gò nhổ củ mì . Tôi thì không nhổ nổi bụi củ vì đất rất cứng và cỏ đan dày . Chị tôi lấy cuốc đánh rãnh để mẹ tôi nhổ lên , tôi có nhiệm vụ bẻ củ mì bỏ vào thúng . Nhìn lên đồi Chóp Vung thấy lính mĩ đi lại trên đó . Chúng rào kẽm gai vây quanh đồi mãi đến tận những rẫy mì của dân, tới hết chân đồi xa hàng mấy trăm mét. Có nhiều đám rẫy lọt vào hàng rào thì phải bỏ hoang. Gom củ một hồi lâu , tôi không thèm gom củ nữa mà chạy rượt theo những con Cào cào, có nhiều con to bằng ngón tay cái , rất đẹp. Tôi Chạy đuổi theo một con Cào cào to nhất, từ đám này qua đám khác mà vẫn chưa bắt được. Chạy đến gần hàng rào thì nó lại bay vào trong hàng rào . Đến đó tôi phải dừng lại , cuối xuống lượm một cục đá ném theo , thì thật ngạc nhiên thấy một lũ quạ đen bay toáng lên , kêu : Quạ , quạ ...Hàng mấy chục con đang ăn cái gì đó thấy động bay lên dáo dác đậu xuống những nơi gần đó. Khu đó là nơi đổ hố rác của Mĩ , nhìn xa thấy đủ thứ hổn độn , nào là thùng caton , vỏ đồ hộp ..., rác rến đủ loại. Lát sau lại thấy bầy quạ bay đến chổ cũ chúng tranh ăn cái gì đó , có lẽ là trúng một thùng bánh mì hay thịt gà còn thừa của Mĩ.
    Lúc này tôi nghe tiếng mẹ gọi tìm tôi , tôi vội chạy về.

    - Nãy giờ sao con không hốt củ mà chạy đi đâu thế ? mẹ tôi hỏi
    - Con Cào cào đẹp quá , con đuổi theo mà bắt không được, nó bay vào trong di ( hàng rào kẽm gai ) mất rồi
    - Trời ơi! sao con ngu thế ? Chổ bờ di nhiều mìn bẫy lắm , không được đến gần đó nữa nghe chưa.
    - Trong gần bờ di có hố rác của Mĩ , chắc nhiều đồ hộp lắm . Con thấy quạ ăn thứ gì ở đó mà nhiều lắm
    - Nghe nói có người vào hố rác tìm kiếm bị Mĩ bắn chết rồi đấy. Đừng có dại mà chết nghe con

    Những hôm sau theo anh chị đi thả bò tôi vẫn lại gần bờ di để nhìn vào vẫn thấy đàn quạ đen kêu quát quát và kiếm ăn ở đó.
    Buổi tối ở nhà ông nội , tôi lại kể chuyện muốn lên hố rác Mĩ tìm đồ hộp vì nghe anh tôi nói tụi chăn bò ở xóm ngoài có đứa vào tận hố rác lượm được rất nhiều đồ hộp.

    Ông tôi nói :
    - Mầy lên đó tìm xác người thì có. Có người chết trên đó đấy !
    - Ông dọa con chứ có nghe ai chết trên đó đâu.
    - Có đấy ! nhưng người chết không phải là người ở vùng mình.
    Rồi ông kể.
    Cách đây mấy tháng lính mĩ đi hành quân ở đâu đó bắt được 2 ngừoi đàn bà và một người đàn ông. Chúng chở bằng trực thăng đưa thẳng về đồi Chóp Vung, nhốt một đêm để khai thác. Sáng hôm sau chúng thả hai người đàn bà về ,còn người đàn ông bị giữ lại . Tối đó ngừoi đàn ông trốn đi xuống gần chân đồi thì chúng phát hiện và bắn chết . Vì vẫn còn nằm trong di nên chẳng ai dám đến mà xem. Chắc mấy tháng nay mưa gió thân xác ra tro rồi.

    - Sao ông biết thế ?
    - Mầy nhỏ không biết chứ ở xóm ngoài ai mà chẳng biết. Hôm đó tao gặp 2 người đàn bà được Mĩ thả về
    - Ôi! khủng khiếp quá.

    Từ đó mỗi khi lên gò tôi cũng chẳng dám bén mãng đến gần hố rác nữa.
    Thời gian này cuộc sống vẫn trôi đi bình thường. Người dân ban ngày vẫn ra đồng và lên gò trồng củ, phát mía... nhưng đến 4 h chiều là phải lo trở về. Đàn ông trung niên thì một số bắt đầu sống hợp pháp. Nghĩa là khi Mĩ đến vẫn ở nhà không chui xuống hầm bí mật. Có người chúng tình nghi bắt đem đi bằng trực thăng vào Gò Hội ( TT Đức Phổ ) Giao cho chính quyền ngụy , nếu chúng không thấy có trong danh sách đen thì chúng lại thả về.

    Chính quyền ngụy ở các xã thôn đều có . Từ khi Ngô Đình Diệm bị lật đổ và anh em Diệm , Nhu bị giết chết thì Ấp chiến lược cũng bị Cách mạng phá tan tành , nhiều nơi trở thành vùng Giải phóng . Tụi ấp trưởng , dân vệ ... đều chạy vào ở trong thị trấn , chỉ khi nào có lính Mĩ hay ngụy hành quân chúng mới dám theo về.

    Một buổi sáng anh chị tôi đi xới củ trên gò về , trên tay mỗi người đều cầm một bọc gì đó mà mặt mày ra vẻ hớn hở lắm. Tôi chạy ra xem sao , chị nói :
    - mày biết cái gì đây không ?
    - Gì thế chị ?
    - quà đặc biệt , chắc chắn là mầy sẽ thích thú vô cùng
    Nói rồi chị đặt túi bọc giấy cacton xuống và mở ra , thì ôi thôi ! nào là kẹo , một hộp bánh gì màu nâu mà tôi chưa thấy bao giờ và 3 lon đồ hộp còn mới nguyên.

    - Chị gặp Mĩ nó cho kẹo à ?
    - trên hố rác Mĩ đấy
    - Chị dám lên hố rác ? chổ đó có mìn nhiều lắm mà , bộ chị không sợ Mĩ bắn sao ?
    - Sáng nay tụi thả bò tràn vào đó đông lắm, có đứa còn kiếm được cả nguyên một thùng đồ hộp chưa khui nữa kìa
    không có mìn đâu , mấy bữa trước tụi nó cũng lén vào nhưng lính Mĩ chỉ bắn dọa chỉ thiên nên mấy hôm nay nhiều người đi lượm đồ hộp trên đó lắm . Hôm nay ở đó cũng có mấy tên Mĩ lái xe chở rác đến đổ.

    - Ôi ! thích quá đi. Chiều nay chị cho em đi với nhé
    - Mày không đi được đâu , trên đó có người chết đấy
    - Ai chết vậy ? À ! người chết cách đây 4-5 tháng mà ông nội kể chứ gì ?
    - Đúng rồi đó ! nhưng bầy quạ ăn hết rồi , chỉ còn xương thôi.

    Thôi đúng rồi ! chẳng lẽ bầy quạ đen tôi vẫn thường thấy mỗi khi lên gò lại ăn xác chết đó sao ? kinh khủng thật. Ai lên gò cũng thấy bầy quạ đó , hàng trăm con chứ ít gì .

    Anh tôi chạy đi lấy dao phay khui lon đồ hộp , anh cũng lượm được 5 lon còn mới và thêm mấy cái muỗng inox bóng loáng . Lon đồ hộp bên trong có 3 lát chả . Tôi lấy muỗng múc ăn, mùi chả bay lên thơm , nước chả thì ngọt thơm mùi rất dễ chịu . Ba chị em tôi ăn hết 3 lon chả rồi ăn tới bánh gì màu nâu , bánh có 4 khía , mỗi khía bằng 2 ngón tay , ăn vào dẽo dính trong răng và bay mùi thơm , sau này mới biết đó là bánh socola .Từ trước đến lúc này tôi chưa bao giờ thấy thứ bánh và chả ngon như thế. Trưa hôm đó cả nhà được ăn cơm với thịt hộp rồi tráng miệng bằng kẹo socola của Mĩ . Thật là bữa ăn ngon nhất từ trước đến giờ.

    Hố rác Mĩ làm kích thích trí tò mò của tôi cộng thêm với sự việc có người chết làm tôi càng thêm muốn lên đó.
    - Lên đó gặp người chết , mày có sợ không ? quạ ăn hết rồi bây giờ chổ đó cỏ lên xanh như hình người nằm ghê lắm -anh tôi dọa

    Chiều đến tôi chuẩn bị một chiếc túi xách để bỏ đồ lượm được, theo anh chị và mấy anh em con bác hai đi lên hố rác Mĩ. Khi gần đến nơi đã thấy rất nhiều người ở đó , ngừoi thì dùng tay banh đống rác ra , có người thì đem theo cuốc đào xuống . Tôi vội vàng chạy đến cũng bươi ra trong đống vỏ lon cũng tìm được 2 lon đò hộp còn nguyên , sau đó tìm mãi không có gì thêm.

    Hố rác là một cái hố do xe ủi đào xuống để đổ rác , đổ không hết , chúng đem đổ tràn ra chung quanh, tôi chạy lại chổ anh D. hỏi xem anh tìm được những gì. Anh bảo tôi .

    - Mày lại chổ kia tìm , chổ đó chưa có ai tìm , chắc là có đồ hộp đấy.

    Tôi chạy lại theo tay chỉ của anh D. đến mấy thùng cacton nhưng chẳng thấy gì . Tôi nói
    - Có gì đâu anh ?
    - Đó , lon đồ hộp sau lưng mày đó
    Tôi quay lại thì hỡi ơi ! trước mặt tôi là một cái đầu lâu có 2 hốc mắt nhìn tôi chăm chăm.
    Á ! kinh khủng quá ! Tôi ù té chạy, còn anh D. thì đứng cười như nắc nẻ. Tôi chạy đến chổ anh chị tôi đang lúi húi tìm đồ , kể lại việc thấy đầu lâu , anh tôi cười nói :

    - Hoảng chưa ? tao đã bảo ở nhà mà không nghe
    - Không sợ đâu , bây giờ lại xem - tôi nói
    - Thôi lo tìm ít đồ nữa rồi về - Chị tôi nói .

    Anh chị tôi tìm thêm một hồi được một cái dao găm , khoảng 7-8 lon đồ hộp và một ít thìa, muỗng rồi cùng tôi đi lại chổ cái đầu lâu. Lúc đó cũng có nhiều người đứng xem. Đến gần mới nhìn rỏ xác người chỉ còn một cái đầu lâu với 2 hàm răng còn nguyên, kế bên là một hình tượng thật khủng khiếp . Chổ cỏ xanh tốt theo dáng một hình người nằm, tốt hơn nhiều so với cỏ bên ngoài.

    - Trời ơi ! chẳng lẽ người chết hiện hình lên như vầy sao ? Tôi hỏi mọi người.
    - Thân người lâu ngày rã thành phân nên cỏ mới tốt như thế đấy ! Một người khác nói .
    - À ! đúng vậy , nhưng nghe nói quạ ăn hết xác rồi mà
    - Chết cả tháng rồi tao mới thấy bầy quạ đến ăn - tao trồng củ mì dưới kia ngày nào không thấy chúng . thịt rã ra thấm vào cỏ nhièu lắm làm sao quạ ăn được hết.
    - ôi ! khủng khiếp quá !

    Không một ai biết người nằm đó là ai, ở đâu. Gia đình của họ thì chắc cũng chỉ biết bị Mĩ bắt đi biệt tích , chứ chẳng biết sự việc thảm thương như thế nầy. Ôi chiến tranh , sao nhiều đau xót thế ?

    Trời đã về chiều , mọi người vội vã ra về, ai cũng kiếm được một ít đồ hộp , dao thìa ... riêng Ông T. thì đào được một thùng đồ hộp còn nguyên dưới đất.
    Mấy hôm sau , tôi cũng thường theo anh chị đi moi hố rác , moi ở chổ củ , thế mà lần nào cũng kiếm được đồ hộp.

    Hai tháng sau . Một buổi sáng chợt thấy trực thăng Mĩ bay thật nhiều và đáp xuống trên đồi Chóp vung. Đến trưa những chiếc trực thăng ấy lại bay lên , mang theo dưới bụng những khẩu súng cối, những thùng đạn , và bên trong thấy lúc nhúc nhiều lính Mĩ. Chúng chuyển quân đi đâu thế nhỉ ? Gần 2 năm ở đây , chúng đã gây biết bao tội ác cho làng tôi , bây giờ chúng lại đi gây tội ác ở đâu nữa ? .

    Tối hôm đó không còn thấy đèn nhấp nhá trên đồi Chóp Vung . Thế là bọn Mĩ đã rút quân . Quê tôi lại thành vùng giải phóng . Mọi người lại đổ ra đường , vui như ngày hội.

    Hai hôm sau , có một cuộc míttin vào buổi tối tại nhà ông nội tôi. Cán bộ ở đâu về có nhiều người lạ lắm.
    Tối hôm đó mấy cán bộ trong thôn đến sớm dẫn theo 4-5 người lạ , có người mặc đồ đen , có người mặc đồ bộ đội , có 2 anh bộ đội nói tiếng bắc ,mỗi người mang một khẩu súng dài . Tôi thích lắm , cứ đứng gần chổ 2 anh ấy để xem khẩu súng và nghe tiếng nói trọ trẹ ấy.

    Một cái bàn được khiêng ra , trên bàn để một cái đèn hột vịt . Ông tôi lấy một cái nong dựng trên cái bàn , phía sau chống một khúc tre. Hai người khác treo một lá cờ giải phóng lên cái nong ấy - Lá cờ nửa xanh nửa đỏ ở giữa có cái sao vàng. Một người lấy trong túi xách mang theo ra một tấm hình một cụ già để trên bàn dựa vào cái nong ấy . Tôi liền hỏi mẹ :

    - Mẹ ơi ! hình ai vậy mẹ ?
    - Hình Cụ Hồ đấy
    - Cụ Hồ là ai vậy ?
    - Cụ Hồ là người lãnh đạo dân mình đánh Mĩ đó

    Thế là từ đó tôi mới biết được Bác Hồ mà sau này vẫn thấy ảnh Bác Hồ trong các buổi mit tin ở vùng giải phóng , hay được nghe tiếng " Hồ CHí Minh " nói rất nhiều trong đài báo của cả bên ta và bên địch.

    Mặc dù vẫn sợ bắn pháo nhưng người dân đến dự mít tin đông lắm. Một người cán bộ ở nơi xa đến nói chuyện về tình hình Mĩ - Ngụy gây chiến tranh ở đâu, nhân dân phải làm gì khi chúng đến , phải tổ chức làng chiến đấu ra sao, chống càn bằng cách nào . Ông còn kể chuyện diệt Mĩ ở nhiều nơi khác cho mọi người nghe. Ai nghe cũng phấn khởi và hả dạ lắm .Tiếng xì xào bàn tán xôn xao.
    Phần sau tới một người khác nói chuyện về việc kêu gọi thanh niên lên đường tham gia vào bộ đội giải phóng. Lúc này đã khuya ,tôi vẫn thích ở lại xem cuộc mít tin nhưng mẹ tôi kéo tay tôi bắt phải về nhà ngủ .

    Sáng hôm sau ngủ đậy ,tôi đã thấy 5 người cán bộ đó ở trong nhà tôi. Một người mang một ruột nghé gạo đưa cho mẹ tôi nấu cơm - Ruột nghé là cái bao đựng gạo bằng bắp chân rất dài dùng vắt ngang vai để mang gạo đi dễ dàng - Thế là từ đó nhà tôi có thêm 5 người cán bộ ở trọ lại. Họ làm công tác gì thì tôi không được biết, chỉ biết rằng nhà mình bây giờ có đông người rất vui.

    Các chú ấy giúp mẹ tôi đánh tranh lợp lại mái nhà, có khi đi nhổ củ mì cùng mẹ con tôi. Lúc rỗi rãi có chú còn dạy tôi học chữ, có chú hớt tóc cho tôi.

    Thời gian này sao ít thấy pháo bắn vào làng, làng xóm thật yên vui. Chị em tôi được các chú dạy cho nhiều bài hát như bài gì sau này vẫn nghe hát nhưng tôi quên mất đầu đề.

    " Sáng nay em đi chợ sớm
    tìm mua một vuông vải trắng
    đem về thêu chiếc khăn tay.
    Chỉ hồng thêu một cành mai
    cùng đôi chim én luyện ngay trên cành
    Chiếc khăn này em tặng anh giải phóng quân
    Mong các anh hãy yên lòng nhé !
    ........................................ "

    Có phải là bài " Chiếc khăn tay " không nhỉ ?

    Rồi một số bài hát theo điệu dân ca Bài chòi của Liên khu 5 như :

    " Hò hơ... Buâng khuâng đứng giữa hai dòng nước
    Hãy chọn một dòng hay để nước trôi.
    Tiếng ai hò vời vợi giữa canh thâu
    Hay sông núi gọi ta em nhỉ ?
    Phải không em đó là lời thề non sông kêu gọi ta lên ... đường.
    Mười năm chất chứa oán hờn
    Núi sông nay đã mở đường cho ta
    Đường từ ngục tối đi ra
    Đôi chân rướm máu băng qua đêm dài ... "

    Và đặc biệt là bài " Em là đứa trẻ mồ côi "

    " Em là đứa trẻ mồ côi
    Cha em đã chết từ hồi năm lăm ( 1955 )
    Bởi quân khốn nạn dã man
    Đã gây bao cảnh cơ hàn chia phôi
    Mẹ nghèo lận đận nơi nơi
    Mẹ than con khóc mồ côi hỡi trời !
    Cha em chúng đã giết rồi
    Hồi em đâu mới lên năm tuổi đầu
    Phần thì bà nội đui mù
    Bây giờ chẳng biết nương nhờ cậy ai
    Tám năm sống cảnh lạc loài
    Không người dạy dỗ , không ai chỉ bày
    Hôm nay bộ đội về đây
    Đánh tan Mĩ - Diệm dựng xây xã nhà
    Bùi ngùi con nhớ bóng cha
    Hai hàng nước mắt tuôn ra đầm đìa ... "

    Bài hát rất đúng vào tâm trạng và hoàn cảnh của tôi lúc ấy, nói đúng hơn là tậm trạng của anh chị tôi , vì khi cha mất là lúc anh và chị tôi lên 5 - 10 tuổi , đã chứng kiến cảnh hy sinh đau đớn của cha tôi . Còn tôi thì chưa đầy một tuổi .
    Mỗi lần chị tôi hát bài đó theo làn điệu dân ca Bài chòi ai oán, đến đoạn cuối thì cũng "nước mắt đầm đìa" và ai nghe cũng đều rơi lệ.

    Các chú cán bộ ở nhà tôi được khoảng một tháng thì lại ra đi ,đi đâu tôi cũng không biết. Nhưng kể từ ngày các chú ấy ra đi , tôi rất buồn , không còn ai dạy tôi hát , không còn ai kể chuyện cho tôi nghe và làng tôi có còn được hưởng những ngày vui thanh bình như thế nữa hay không ?

    Một thời gian sau , vào một buổi chiều tối Ông Th. , bà Tùng là cán bộ trong thôn đến nhà nói với mẹ tôi :

    - Tối nay chị chuẩn bị cho 20 vắt cơm.
    - Để cho ai vậy chú ? mẹ tôi hỏi lại
    - Để bộ đội đến nhận ăn đánh đồn. Tôi đã đi đến các xóm huy động rồi , mỗi xóm 20 vắt cơm. Bà tùng nói.
    - Được rồi . tôi sẽ đi gọi các nhà , và ai sẽ đến lấy cơm ?
    - Khuya tôi sẽ dẫn người đến nhận.

    Nói xong hai người ấy đi . Mẹ tôi liền chạy đi huy động các nhà trong xóm mỗi nhà nấu một ít rồi gom lại nhà tôi.
    Chị tôi bắt cơm lên rồi rang đậu , tôi thì giúp chị lột vỏ đậu để chị giã muối mè. Cơm chín thì mẹ tôi ra vườn rọc lá chuối đem hơ trên bếp lữa cho mềm , sau đó bới cơm ra lá chuối . Muối đậu đã giã xong bỏ vào giữa mỗi vắt cơm. Xong xuôi cuốn lá chuối lên như gói bánh tét thành nhiều lớp , cuối cùng lấy dây chuối buột lại bên ngoài thành từng cục. Mỗi cục gọi là một vắt cơm. Các nhà khác cũng đã đem cơm tới , không biết họ bỏ thức ăn gì trong mỗi vắt cơm nhưng vắt nào cũng buộc bằng dây chuối chắc chắn , rờ bên ngoài vẫn còn nóng hổi, và gom lại nhiều hơn 20 vắt . Thật cảm động , trong chiến tranh, mọi người đóng góp cho cách mạng một cách vô tư không hề đòi hỏi điều kiện gì.

    Đến gần khuya thì ngoài đầu ngỏ nghe nhiều tiếng nói lao xao . Tôi cùng anh chị chạy ra thì thấy có rất nhiều bộ đội đang đi đến.

    Ôi ! Lần đầu tiên tôi thấy bộ đội mình đông thế này. Người nào cũng có súng, có người vác khẩu súng gì mà có cái hai chân dạng ra như chữ A . Trong màn đêm tôi không thấy hết được bao nhiêu người nhưng mà đông lắm. Bà Tùng chạy đến cùng với một chú bộ đội vào nhà tôi để nhận cơm vắt. Chú ấy nhận cơm bỏ vào một cái ba lô và luôn nói lời cám ơn với mẹ tôi bằng tiếng trọ trẹ.

    Vậy là đêm nay mình đánh lớn rồi . Mọi người bàn tán xôn xao. Ai cũng hớn hở ra mặt .Rồi đoàn quân ấy tiếp tục đi về phía cuối làng.
     
  10. phuong_boy

    phuong_boy Member

    Bài viết:
    103
    Đã được thích:
    6
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    sao mà chữ không là chữ vậy trời! đọc xong mỏi cả mắt luôn! nhưng dù sao cũng hay! hehe:cuteonion33:
     
  11. Pull_Man

    Pull_Man <img src='http://cB2.upanh.com/20.715.27620321.yFC

    Bài viết:
    587
    Đã được thích:
    4
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Hay quá Chú ơi , còn thì viết tiếp đi chú.
     
  12. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Gần sáng hôm sau, khi đang ngủ thì tiếng nói lao xao của mẹ tôi và anh chị làm tôi thức giấc.

    - Gần sáng rồi mà sao vẫn còn nổ dữ vậy hè ? - chị tôi nói
    - Đồn Chợ Chiểu chúng làm kiên cố lắm . súng nổ cả tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa dứt.
    Tôi vùng dậy chạy ra sân , nhìn qua cánh đồng thấy ánh chớp sáng lòe kèm theo nhiều tiếng nổ to nhỏ của các loại súng làm rung chuyển màn đêm yên tĩnh. Thỉnh thoảng lại có tiếng nổ lớn và ánh chớp lại lóe lên.
    Trời Ơi ! Các chú bộ đội mà tôi gặp đêm qua bây giờ đang ở chổ vùng lửa đạn đó sao ? Có ai bị sao không ? Tôi thầm mong không ai bị việc gì.

    Trời đã sáng hẳn. Chị tôi chạy ra ngoài đường , một lát chạy vào la lớn :
    - Mẹ ơi ! ra mà xem , dưới đồng có nhiều người khiêng võng lắm.
    Mẹ và anh em tôi chạy ra , lúc đó trong xóm cũng có nhiều người đi ra đường đứng đó. Nhìn xuống cánh đồng có nhiều bộ đội đi lên cùng với nhiều người dân khiêng thương binh , tử sĩ đi tới.

    - Thôi rồi ! Bộ đội của mình sao chết nhiều thế kia
    - Súng nổ nhiều quá mà sao không chết được - Mọi người bàn tán.

    Chiếc võng đầu tiên do hai người đàn ông đã khiêng tới . Trong võng là một chú bộ đội mặt trắng bệt nằm như ngủ trên ngực loang lổ máu. Một người bộ đội khác mang một túi xách ( có lẽ là y tá ) lăng xăng chạy theo. Tiếp theo sau là mừoi mấy chiếc võng nữa cũng do những người dân khiêng ( là dân công hỏa tuyến ) đi đến. Ai cũng bu lại xem . Có chú nằm trên võng rên la quằn quại , có người chết nám đen.

    Những người chết thì họ khiêng thẳng ra phía sau làng tôi, những người bị thương đem đặt trước sân nhà ông tôi. Có 5 người thương binh được đặt xuống. Có một chú luôn miệng rên la :

    - Mẹ ơi ! đau quá ! Khát nước quá cho tôi miếng nước
    Anh tôi liền chạy đi múc một gáo dừa nước mang tới . Người y tá đưa tay ngăn lại , nói :

    - Không được !
    Tôi đứng đó thấy xót xa cho chú thương binh quá và thầm trách người y tá sao không cho chú ấy uống nước. Người y tá thì lăng xăng chạy qua chổ người này , chổ người kia . Bổng một ngừoi dân công la lên :

    - Ôi ! anh ấy chết rồi !
    Mọi người đổ dồn về chổ ấy thì thấy người thương binh đòi uống nước khi nãy đã chết , đầu ngoẻo sang một bên ,da trắng bệt , bên hông máu vẫn ra nhiều quá .

    Lúc này bộ đội từ dưới đồng đi lên nhiều lắm cùng với những võng khiêng tòng ten. Ngừoi nào cũng phờ phạt và sạm đen, có người băng trắng toát trên đầu vẫn tự đi . Úi chà ! Tôi sửng người khi thấy có người chết nằm trong võng mà vẫn còn gói cơm vắt chưa ăn . Trời ơi ! chẳng lẽ vắt cơm mẹ tôi gói đêm qua ? Không ai biết được, nhưng chắc chắn đó là gói cơm vắt của dân làng tôi , vì gói cơm vẫn gói bằng lá chuối và cột bằng nhiều dây chuối.

    Một người có lẽ là chỉ huy nói với Ông Th. và bà Tùng.
    - Trận nầy ta không chiếm được mục tiêu . Anh em thương vong nhiều quá . Nhờ các anh chị ở địa phương chôn cất các tử sĩ , đơn vị tôi phải rút nhanh đi kẻo máy bay .
    Nói rồi họ lần lượt đi thẳng về hướng tây. Tôi nhìn theo các chú mà lòng thương cảm vô cùng .
    Sau đó những người dân công hỏa tuyến cùng với nhiều người trong làng đem nilon gói các tử sĩ lại và hối hả đem chôn phía sau làng.

    Trưa hôm đó có một chiếc Moranh bay lượn trên bầu trời làng tôi - Chúng dòm ngó thứ gì thế nhỉ ? Bộ đội giờ này có lẽ đã đi xa. Bổng nó vòng trở lại bắn một trái mù xuống con mương gần đường xe lửa .

    - Thôi rồi ! nó bắn mù để thả bom đó - Có ai đó la lên như thế.
    Mọi người chạy vội về hầm . Chỉ một phút sau một chiếc phản lực lao tới . Tiếng phản lực gầm thét và kèm theo 2 tiếng bom nổ rung chuyển cả mặt đất. Sau đó tiếng máy bay cũng xa dần . Mọi người chui ra khỏi hầm nhìn thấy cột khói bay lên ở chổ bắn mù khi nãy . Đó là một đoạn suối nhỏ chảy từ núi Chóp Vung về làng chui qua cái cống xe lửa chỉ có nước vào mùa mưa, hai bên suối là cây cối um tùm . Rất may. Hai trái bom đều rơi vào đó, cách khu vực nhà dân vài trăm mét.

    Khi yên tỉnh trở lại . Ông X. là người đi làm về ngang khu vực nổ bom đầu tiên. Một con bò đực nằm chết cháy đen thui bị mảnh bom toét nơi bụng văng ra nhiều miếng thịt. Thôi bò ai thì mình cũng lượm đở một miếng thịt về ăn trưa nay, nhà cũng chẳng còn gì ăn .

    Ông X. đem về xắt thịt ra và đem kho trên bếp. Lúc đó bà X. cũng đã về nhà.

    - Bà ơi ! Thịt bò chết bom hồi trưa ở ngoài xe lửa mà sao nó khác khác thế này ? ông X. từ dưới bếp gọi lên
    Bà X. chạy lên giỡ vung ra xem.
    - Có lẽ thịt bò khét do bị cháy bom ấy mà.
    Trên bếp lữa nồi thịt đang sôi sùng sục . Bà X. bỏ bớt củi ra thì thấy nồi thịt nổi sao nhiều lắm , mà sao không nghe mùi thịt bò nhỉ ? Bà X. vội chạy sang nhà cô N. bảo cô sang xem thử sao thịt bò lạ thế ?
    Cô N. chạy sang cũng thấy lạ bèn múc một vá lên ngửi thử thì chẳng thấy mùi thơm gì cả .

    - Không phải thịt bò bà ơi !
    - Chứ là thịt gì ?
    Hai người trố mắt nhìn nhau ,lạnh toát cả sống lưng.

    Lúc này chổ bom nổ có nhiều tiếng người nói lao xao. Cả ba người vội chạy ra thì thấy có những người ngồi khóc , những người dạo quanh tìm kiếm . Hỏi ra thì được biết khi trưa ông Hoa dắt bò trên núi về thấy máy bay sợ quá ông chui xuống gần cống xe lữa chúng tưởng bộ đội rút quân theo suối và ném 2 trái bom xuống đó làm ông Hoa và con bò lảnh đủ.Thịt bò lẫn thịt người văng tung tóe.Thế là ông X. vô tình cầm nhầm miếng thịt - Thật khủng khiếp ! May mà chưa ai ăn cái miếng thịt ấy.

    Sự việc đó, bà N. kể oang oang ra lúc đó nên cả làng ai cũng biết, ai cũng xuýt xoa và kể đi ,kể lại mãi đến bây giờ .Còn con bò chết thì người ta chỉ ăn phần trong xác con bò, những miếng thịt rơi vãi không phân biệt được đành phải chôn cùng với xác ông Hoa.

    Từ ngày xảy ra cái việc kinh khủng đó , cái cống xe lửa được mang tên " Cống ông Hoa " mãi đến ngày hôm nay.

    Lúc này pháo ở Gò Hội vẫn thường bắn vào ban đêm nên gia đình tôi lại phải ngủ hầm , có những bửa nóng nực , mồ hôi ra như tắm nhưng phải chịu và gần khuya thì trời dễ chịu hơn. Ban ngày thì vẫn lên gò làm rẫy và lần nào lên gò tôi cũng ghé vào Hố rác lượm đồ lặt vặt và xem cái hình người bằng cỏ . Chiếc đầu lâu thì ai đó đã đem chôn , nhưng cái hình người bằng cỏ ấy vẫn còn nguyên , cỏ xanh theo hình người một màu xanh ma quái. Về nhà vẫn còn kinh sợ, tôi vẫn kể lại chuyện đó .nên sau đó mẹ tôi không cho tôi lên Hố rác nữa.

    Thời gian này tôi vẫn thường nghe người lớn bàn tán chuyện bộ đội và du kích ở đâu đó giết được nhiều Mĩ, việc anh nầy anh kia đã thoát li đi giải phóng, việc có những người chết ở nơi nào đó.

    Một buổi sáng hai tiếng nổ lớn ở hướng đường QL1 - nơi cách nhà tôi 2km , rồi tiếp theo là súng pháo các cở nổ dòn. Tiếp đến là 2 chiếc phản lực lồng lộn trên bầu trời chúi xuống ném bom. Nhìn từ xa thấy từng trái bom đen trủi lao xuống từ thân máy bay sau đó là từng cụm khói đen trùm lên sau những rặng tre mới nghe tiếng nổ rền.

    Suốt buổi sáng tôi cùng anh C. leo lên cây ngồi xem trận chiến thấy hấp dẫn hơn xem phim chiến đấu bây giờ nhiều. Hai hôm sau tôi mới nghe mấy chú du kích kể lại đó là trận quân dân xã Phổ Thuận thắng Mĩ oanh liệt nhất.

    Hôm đó được tin bọn Mĩ sẽ càn vào xã. Tại cầu Vinh Hiển ta đặt sẳn 2 trái bom. Cầu Vinh Hiển ta đã phá sụp trước đó để ngăn chặn chúng di chuyển bằng ô tô trên QL1 . Cầu được bắt tạm bằng 3 cây dương để cho người đi bộ.
    Đợi Tụi Mĩ tập trung đông ở đầu cầu và bắt đầu di chuyển qua gần hết qua bên nầy ta mới kích nổ bằng điện.
    Hai trái bom nghe long trời lở đất , hất tung bọn Mĩ ra xa văng tung tóe khắp nơi . Số còn sống sót đã lọt qua bờ bắc thì lúng túng không biết chạy đâu , lăn vào các bờ bụi gần đó thì rơi vào bãi mìn và bị du kích tiêu diệt.

    Kết quả có 31 tên lính Mĩ đã đền tội.

    Chiến thắng Cầu Vinh Hiển như thổi một luồn gió mới vào cuộc sống của người dân quê tôi. Đi đâu cũng nghe mọi người bàn tán về trận thắng oanh liệt đó, đã trả được mối hận cho những người đã chết lâu nay dưới bàn tay của giặc Mĩ.
     
  13. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    [​IMG]
     
  14. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    [​IMG]
     
  15. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Khu vực Hố rác Mĩ ngày xưa, phía dưới bây giờ là Nghĩa trang liệt sĩ
    [​IMG]
     
  16. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Tiện đây cũng nói thêm về việc tìm mộ liệt sĩ hy sinh ở quê tôi vào những năm 67-75 khói lửa ấy

    Hôm đó - vào khoảng năm 2000 - khi đến cơ quan. Anh phụ trách văn phòng báo tin cho tôi là có hai người từ Thanh Hóa vào tìm, đang đứng đợi ngoài đường.
    - Ủa ! Tôi thì làm gì có người nào quen ở Thanh Hóa đâu mà tìm nhỉ ?
    Tôi chạy ra thì gặp 2 người đàn ông . Một người lấy trong túi áo ra đưa cho tôi một mảnh giấy nhỏ. Tôi giở ra xem thì đúng là nét chữ của tôi .

    À ! đúng là thư của tôi gởi đi cách đây vài tháng. Trong thư báo tin cho gia đình Liệt sĩ :Hoàng Quốc Viên
    quê ở xã ... , huyện Nông Cống , tỉnh Thanh hóa - Hy sinh năm 1967 biết là Ls Vinh đang nằm tại nghĩa trang xã Phổ Thuận , quê tôi.

    Sau 1975 , các Ls đều dần dần được qui tập về NTLS của xã nằm dưới chân đồi Chóp Vung. Thỉnh thoảng tôi vẫn lên gò thăm phần mộ của cha và ông bà và thường hay ghé nghĩa trang. Trong NTLS có những phần mộ của LS tại địa phương và LS quê ở Miền bắc. Trong đó cũng có rất nhiều LS không rõ họ tên.
    Qua nhiều năm , tôi thấy những phần mộ có ghi rõ họ tên , quê quán mà sao chẳng thấy ai vào thăm nom.

    Hay là gia đình chưa biết tin tức nhỉ ?

    Tôi bèn ghi lại họ tên , năm sinh, ngày hy sinh , quê quán ở trên bia mộ, rồi viết gần 30 lá thư ( Hồi đó chưa có máy Photocoppy ) gởi đi các nơi , và cho địa chỉ liên lạc là cơ quan của tôi ,cho nên hôm nay mới có người từ Thanh Hóa vào tìm.

    Trưa hôm đó tôi chở cả 2 anh về nhà và dẫn lên NTLS thăm phần mộ.
    Liệt sĩ Viên hy sinh năm 1967 vẫn có giấy báo tử từ năm 1975 nhưng chỉ ghi “ Hy sinh ở Mặt trân phía nam “. Và hơn 30 năm sau gia đình mới biết nơi hy sinh, rồi hôm nay anh Quang ( em ruột LS ) và anh Huấn ( con duy nhất của LS ) mới được đứng trước phần mộ của cha , anh mình. Biết đâu trong năm 1967 khói lửa ấy LS Viên đã ở nhà tôi , hoặc đã đến nhận những gói cơm vắt từ tay của mẹ tôi.

    Hôm sau , tôi lại chở anh Quang vào Phòng LĐ – TBXH để xin thủ tục bốc mộ về địa phương thì được biết nhà nước không cho phép bốc những ngôi mộ đã qui tập vào NTLS. Và được biết thêm : Thân nhân vào thăm được thanh toán tiền tàu xe và lưu trú 3 ngày. Thôi thì cũng đỡ chi phí phần nào. Những tiêu chuẩn , chính sách như thế mà cả anh Quang và gia đình tôi ( Cũng là gia đình Liệt sĩ ) chẳng ai được biết.

    Khi chờ đợi anh Quang làm thủ tục giấy tờ , thì tôi hỏi anh Phó phòng .

    - Tại sao liệt sĩ đã biết rỏ quê quán mà hơn 30 năm các anh không báo tin nơi hy sinh cho gia đình ? ( Tôi đinh ninh rằng các anh nầy thiếu trách nhiệm )
    Anh kéo tôi ra ngoài và nói :
    - Chuyện nầy phức tạp lắm em ơi., có nhiều vấn đề không thể báo được .
    - Thế thì trên ti vi họ vẫn hay tìm mộ liệt sĩ đó sao ?
    - Trên ti vi họ nhắn tìm là quyền của họ.

    Nói rồi anh giải thích rằng : Các LS đã được qui tập vào nghĩa trang , phần mộ đã được chăm sóc . Bộ LĐ – TB và XH vẫn nắm rõ danh sách các liệt sĩ ở các nghĩa trang nhưng chủ trương không báo tin , vì nếu thế thì các thân nhân sẽ đòi bốc mộ rối tung lên, và theo đúng nguyên tắc thì nhà nước phải tổ chức bốc mộ và làm lễ truy điệu đưa về tận quê quán , một công việc rất tốn kém , chưa thể làm nổi.

    Nghe anh giải thích tôi cũng hiểu phần nào nhưng vẫn chưa thông. Chẳng lẽ nhà nước lại đối xử tệ hại với gia đình của LS thế sao ? Thà rằng không biết tên tuổi , quê quán, còn biết rất rõ mà vẫn không cho gia đình biết hiện giờ LS nằm ở đâu thì có nhẫn tâm quá không ? không còn cách nào hay sao ?

    Sau đó , tôi cũng dẫn anh Quang và Huấn đến nhà anh B. là người phụ trách công tác TB – XH của xã để xin bốc mộ . Anh B. cũng nói rằng xã không dám cho bốc mộ .
    - Xin anh cho bốc LS về quê để tiện bề hương khói , vì điều kiện gia đình quá khó khăn , lại ở xa , không thể vào thăm nom hoài được – Anh Quang nói.
    - Về nguyên tắc thì xã không dám cho bốc mộ . Nhưng với nguyện vọng chính đáng của anh thì anh cứ tự lên bốc , xem như xã không biết – Anh B. nói.

    Anh quang và tôi cảm ơn rồi đi về.

    Sáng hôm sau , tôi rủ anh D. và anh Ba là người láng giềng cùng chuẩn bị cuốc xẻng để lên bốc mộ dùm cho anh Quang. Chuẩn bị xong xuôi , sắp bước đi thì Huấn ngồi gục xuống bàn khóc nức nở.

    - Cha ơi ! Hơn 35 năm rồi , bây giờ con mới được gặp ba
    - Hôm nay biết được phần mộ của cha , được đem cha về quê thì phải vui lên chứ con – mẹ tôi nói
    - Hồi ba con đi vào nam, con vẫn còn trong bụng mẹ , con có biết mặt ba mình thế nào đâu. - Huấn vẫn nức nở .
    - Hôm nay đưa ba về quê là vui rồi . Thằng nầy cũng có biết mặt cha nó đâu, khi cha chết nó cũng mới sinh , có cái bóng ba nó để thờ mà hồi chiến tranh cũng cháy mất rồi – Mẹ tôi đưa tay chỉ vào tôi và nói.

    Tôi rất hiểu tâm trạng của Huấn – Trước khi thấy xương cốt của người cha mà mình chưa hề biết mặt ai mà không xúc động. Ai cũng an ủi Huấn và chờ cho Huấn nguôi nguây bớt rồi chúng tôi đi lên nghĩa trang.


    Mỗi phần mộ LS trên nghĩa trang đều đã được xây nhưng cũng may là vì kinh phí ít nên chỉ xây đơn giản như hình một cái hộp bên trên vẫn là đất không tráng xi măng. -Đào xuống 1m là đã gặp hài cốt .Chỉ còn một ít xương và đất đen. Sau đó chúng tôi lấp đất lại và vẫn giữ nguyên hiên trạng như chưa bốc mộ để giữ cảnh quan thẩm mĩ cho khu nghĩa trang theo như lời anh B. phụ trách TB-XH căn dặn.

    Chiều đó anh Quang và Huấn gói hài cốt trong nilon bỏ vào túi xách như đi du lịch mới đón xe được về quê, chứ nếu để lái xe biết thì chẳng xe khách nào nhận chở hài cốt .

    Sau đó có hai trường hợp nữa ở Ninh Bình và Hà Nam cũng vào bốc mộ. Có trường hợp cháu của liệt sĩ cũng gởi thư vào nhưng có lẽ nhà nghèo quá ,và không còn ai đi dược nên cũng chẳng thấy vào thăm, có trường hợp đã bốc mộ rồi mà tôi không biết nên vẫn viết thư báo tin.

    Tôi thấy 3 trường hợp vào bốc mộ đều là những người rất nghèo . Còn những gia đình khá giả , hoặc làm chức này chức nọ thì thấy họ đã tìm được mộ ở nghĩa trang từ lâu rồi.

    Cho nên cả 3 trường hợp đó tôi đều nhiệt tình giúp đở , kể cả việc bốc mộ anh em tôi cũng tự làm giúp chẳng phải tốn một đồng thuê mướn .

    Bởi vậy , tôi thiết nghĩ : Cần phải báo tin cho gia đình nơi yên nghĩ của các LS đã biết rỏ quê quán . Chứ thân nhân làm sao biết họ đã nằm vào nghĩa trang . Đừng để những bà mẹ trước khi nhắm mắt mà vẫn không biết thân xác con trai mình nằm ở nơi xó rừng hoang vắng nào .




    Nghĩa trang Liệt sĩ xã Phổ Thuận

    [​IMG]
     
  17. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    [​IMG]

    Tượng đài di tích cuộc biểu tình ở Trà Câu vào sáng 29-1-1968 ( Mùng 1 tết Mậu Thân )






    Năm 1967, một năm đầy máu và nước mắt cũng sắp hết. Những cơn mưa dai dẳng của mùa đông cũng qua rồi . Bầu trời nắng ấm những ngày cuối năm như hứa hẹn một năm mới tươi vui hơn. Dù trong khói lửa mịt mù nhưng ai cũng chuẩn bị lo cho gia đình mình một ít thực phẩm để đón xuân.
    Nhà nào cũng trồng bông , độc nhất một loại bông Vạn thọ , và chỉ trồng bông vào dịp tết chứ ngày thường thì chẳng bao giờ có. Còn bánh ngọt thì nhà nào cũng chỉ làm 3 loại bánh như nhau là bánh thuẫn, bánh nổ và bánh khô.

    Bánh khô ( hay còn gọi là bánh in ) làm bằng cách xay bột nếp , thắng đường tưới lên , trộn đều rồi nhận vào khuông. Bánh nổ thì rang nếp , lượm sạch thóc trộn với đường thắng cho vào khuông hình hộp chữ nhật thẳng đứng được ghép bằng 4 miếng gỗ gắn cố định trên một cái đế, bên trên có một cái khung hình vuông để giữ 4 miếng gỗ đó. Một cái cây gỗ vưà cái khuông ấy ,dùng chày vồ đóng xuống ép cho nổ dẹp xuống ,xong rồi gỡ khuôn ra thành từng cây bánh. Cuối cùng là dùng dao cắt ra từng lát bánh hình vuông đem sấy khô.

    Bánh thuẫn thì đánh bột nếp với trứng gà và đường thật là lâu rồi chế vào khuông đang bắt trên bếp lửa . Lượng bột , trứng và đường phải đúng tỉ lệ thì bánh mới dậy ( nở ra ) . Thế mà không hiểu sao có lần bánh lại trịt lít như đầu thầy tu . Tôi thường ngồi gần mỗi khi đỗ bánh thuẫn để được mẹ cho ăn những cái bánh bị cháy hay trịt lít như thế . Tuy vậy nhưng bánh trong lò mới vớt ra mềm, thơm và nóng hổi ăn vào thì thật là tuyệt.

    Những đứa trẻ như tôi thì những ngày tết là vui nhất . chẳng có tiền lì xì như bây giờ, mà thường được mẹ cho những đồng bạc cắc mệnh giá 1 đ để mua dây thun về hốt chẳn lẽ. Ngô Đình Diệm đã bị lật đỗ từ lâu nhưng vẫn dùng tờ bạc cắc có hình của ổng và bên kia là hình bông lúa. Hoặc thích nhất là được mẹ dẫn đi chợ tết, được mẹ mua cho bộ đồ hoặc đôi dép mới, hoặc cái trống bủm có 2 dây chỉ 2 bên . mỗi đầu dây có 2 viên đất sét , lắc qua lắc lại kêu “ bum , bum “ chỉ một lát là 2 cục đất vỡ tan.

    Chiều 30 tết . Chị tôi lo quét sân dọn dẹp , anh tôi thì đang bứng cây bông vạn thọ vào cái giỏ mồm bò bằng tre để chuẩn bị đem vào trong nhà đặt gần bàn thờ, mẹ tôi thì đang đỗ bánh thuẫn thì hai cán bộ thôn là ông Th. Và ông T. đi vào hỏi tìm mẹ tôi.

    Mẹ tôi dừng tay, mời hai người vào nhà. Ông Th. nói :
    - Tối nay chị đi dự mít tin và lên phát động mọi người đi biểu tình ở Trà Câu .
    - Tôi sợ lắm , lần trước khiêng bà Nhan đi đấu tranh , chúng đòi bắn, hoảng hồn chạy không kịp rồi , may mà chúng chỉ bắn chỉ thiên.Và một lần cầm đơn đi vào huyện đấu tranh , bị chúng tra điện tôi hoảng quá rồi. Tôi không đi đâu.
    - Ngày mai , đồng bào cả 6 xã đều đi , nhà nào cũng phải có người đi , đông lắm , chúng chẳng dám làm gì mình đâu. Đấu tranh buộc địch phải chấm dứt bắn pháo vào làng, đòi Đế Quốc Mỹ phải rút quân.
    - Ảnh đã hy sinh rồi , tôi đi chúng giết rồi ai nuôi mấy đứa con của tôi. Tôi không đi đâu.
    - Chị là gia đình CM , chị không đi đầu thì ai đi ?
    - Thì các ông vận động những người khác , chứ tôi thì không dám đi rồi đấy !
    - Thôi được rồi ! Tối nay chị cứ xuống dự mít tin rồi hẳng hay.
    Nói xong hai người ấy đi đến nhà khác.

    Khi vừa sẫm tối thì có hai người du kích mang súng đến nhà gọi mẹ tôi đi. Mẹ dẫn tôi đến chổ mít tin.

    Chổ mít tin là một cái sân rộng của nhà ai đó ở xóm dưới. Có rất đông người đã đến đó và có rất nhiều người cầm cờ mặt trận , Cái bàn được đặt ra giữa sân , cũng có ảnh Cụ Hồ và phía sau là lá cờ mặt trận dán lên cái nong .
    Người cán bộ ở đâu về nói chuyện tình hình giặc Mĩ - Nguỵ bắn phá giết chóc nhiều nơi , rồi ông Th. lên kêu gọi mọi người xuống đường đấu tranh, phân công ai đi đầu , ai cầm biểu ngữ …
    Đang cuộc mít tin , mẹ kéo tay tôi đi ra phía sau , đi nhanh đến một cái nhà gần đó gặp một người phụ nữ và kéo luôn xuống hầm nói thì thầm gì đó , một lát sau mẹ lại kéo tiếp tôi chạy sang một căn hầm khác, và cũng vừa ngồi xuống lại kéo chạy qua căn hầm tiếp theo .

    Tôi chưa hiểu chuyện gì thì mẹ lại kéo tay tôi chạy ra đồng.
    - Đi nhanh con !
    - Sao không về nhà mà đi đâu vậy mẹ ?
    - Đi về ngoại , không về nhà được đâu . Đi nhanh lên !

    Tôi chạy băng băng theo mẹ tôi trong màn đêm của tối giao thừa , sụp lên sụp xuống mấy lần, theo bờ ruộng thật lâu mới đến nhà ông ngoại tôi ở gần quốc lộ.

    Ở nhà ngoại 2 đêm , đến sáng hôm sau mới dám về nhà. Anh chị tôi nói lại đêm ấy mấy ông du kích có đến nhà tìm mẹ tôi . Chẳng ai còn màn đến chuyện ngày tết ,mà lúc này những người đi biểu tình còn sống sót trở về đang kể lại sự việc đẩm máu đó.
    Từ mờ sáng gần 5000 người của 6 xã cánh bắc huyện Đức Phổ tập trung xuống đường quốc lộ , căng biểu ngữ tiến vào đồn lính nguỵ ở Trà Câu rồi hô vang các khẩu hiệu :

    “ – Yêu cầu Mĩ - Nguỵ không được bắn pháo vào làng
    - Giặc Mĩ phải cút khỏi Miền nam !
    - Yêu cầu phải chấm dứt chiến tranh , lập lại hoà bình … “

    Bọn lính trong đồn lúc đầu chỉ bắn doạ , đoàn người cứ tiến tới . Cuối cùng chúng hạ súng đại liên xuống bắn thẳng vào đoàn biểu tình . Lúc đó mạnh ai nấy chạy , dẫm đạp lên nhau mà chạy. Một số người bị thương bị tên chỉ huy ra bắn bồi cho chết luôn. Sau đó một tốp lính Mĩ từ Gò Hội đi ra ngăn cản không cho lính ngụy bắn giết thêm và gọi trực thăng đến.
    Anh Tuyết là người bà con với tôi ở trong đội thanh niên cảm tử bị bắn thủng ruột nằm bất tỉnh , tụi lính tưởng chết rồi nên không bị bắn bồi . Sau đó trực thăng của Mĩ hạ xuống bốc những người bị thương bay ra Chu Lai cứu chữa nên anh đã thoát chết. Bây giờ là thương binh loại 2.

    Kết quả là có 30 người chết , 100 người bị thương , và giặc bắt đi bỏ tù gần 500 người ở các nhà lao. Sở dĩ biết được các số liệu này vì bây giờ hằng ngày đi làm tôi vẫn đi ngang qua cái Bia di tích đó.

    Mở đầu năm 1968 bằng một cuộc biểu tình đẩm máu vào sáng mùng một tết như thế . Nếu như mẹ tôi tham gia và hy sinh thì anh em chúng tôi khi ấy chẳng biết sống ra sao nữa.

    Sau đó một ít lâu. Vào một buổi sáng tinh mơ mọi ngưòi đã nghe tiếng pháo 105 li nổ dồn dập ở các xóm ven đường QL1 . Nhìn từ xa khói trùm lên trên những mái nhà , những rặng tre. Sau đó một cảnh tượng chưa từng có diễn ra . Trên trời hàng chục chiếc trực thăng HU-1A bay từ Gò Hội ra hướng về đồi Chóp Vung. Dưới đồng vài chục chiếc xe tăng M113 tiến ra , nã đại liên vào xóm . Lúc đầu mọi người vội vã chui vô hầm nhưng sau đó thấy chúng bắn vào hướng QL1 nên đều chạy ra xem.

    Những chiếc xe tăng lúc nhúc như cua bò dưới đồng . Đặc biệt mùi khói xe tăng ngữi vào cảm thấy sợ hãi lắm , nó không giống các mùi khói xe ô tô khác.
    Gần như không có một tiếng súng bắn trả . Trước sức mạnh của địch như thế du kích không thể chống trả để bảo toàn lực lượng . Ngày hôm đó chúng đã trở lại đóng quân trên đồi Chóp Vung và chiếm đóng hầu hết các xóm ven đường Ql1. Nhìn lên đồi Chóp Vung lại thấy lính Mĩ đi lại lúc nhúc trên đó đông lắm. Tối đó mọi người lại phải bắt đầu tiếp tục ngủ hầm.

    Từ hôm nay như báo hiệu cuộc chiến sẽ ngày càng khốc liệt hơn .

    Một buổi chiều nọ có một chiếc máy bay trực thăng bay rất cao , ngang trên đầu xóm thì sau đít của nó tuôn ra một một luồn chấm đen , nó vòng lại hạ thấp xuống và tiếp tục tuôn những chấm đen bay tung toé trong không trung.

    - Máy bay nó thả cái gì lạ vậy mẹ ? Tôi chạy ra xem và hỏi .
    Mẹ tôi cũng chạy ra nhìn lên và nói .

    - Có lẽ là truyền đơn đấy .
    - Truyền đơn là gì vậy ?
    - Chạy ra lượm vài tờ xem rồi sẽ biết .

    Tôi cùng mấy đứa trong xóm chạy ra bìa làng . Những tờ truyền đơn nhấp nhá đầy trời , có nhiều tờ đã rơi xuống đất nhưng đứa nào cũng thích nhảy lên chụp những tờ đang rơi gần xuống trên đầu .Nhưng tưởng cầm được trong tay thì tờ giấy lại lỉa sang chổ khác . Chạy tới thì nó đã rơi xuống đất.
    Lượm cả xấp trong tay , tờ nào cũng giống nhau mà đứa nào cũng thích lượm thật nhiều. Mùi giấy mới còn thơm phức. Tôi cầm một tờ lên xem.

    Một mặt in hình một người lính nguỵ đội mũ sắt mang súng , một tay quàng qua vai một người lính giải phóng đầu đội mũ nan , tay kia chỉ về một trạm gác có một trụ cờ và lá cờ 3 que đang bay.Cả hai đều tươi cười . Ở giữa có dòng chữ lớn :

    GIẤY THÔNG HÀNH

    “ Gởi các Cán binh Việt cộng
    Các bạn nhặt được giấy thông hành , hãy giữ nó và tìm đến cơ quan Chiêu hồi gần nhất
    Các bạn sẽ được đón tiếp niềm nở.

    Phía sau là một bài thơ :

    “ Bao năm gian khổ trường kỳ
    Anh theo V.C được gì hởi anh ?
    Mưa bom bảo lửa hoành hành
    Mật khu nào chẳng tan tành thịt xương
    Cháo rau no đói thất thường
    Áo quần rách rưới sa trường phơi thây
    Ốm đau thiếu thúôc thiếu thầy
    Một thân anh chịu đoạ đày bao phen
    Mau mau hồi chánh đoàn viên
    Bên nhau sưởi ấm nắng miền tự do.”
     
  18. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    [​IMG]
     
  19. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Sau đó máy bay cũng thường hay rải truyền đơn và tôi cũng hay chạy lượm xem. Lượm từng xấp và giữ cẩn thận, giống như trẻ em bây giờ thích những tờ tiền mới.
    Có tờ chúng vẽ hình 2 người lính giải phóng ngồi trong rừng sâu , chống súng , người ốm o, vẻ mặt u sầu và bên dưới có bài thơ.

    NHỚ EM .

    Nhớ em khắt khoải tháng ngày
    Chăn đơn gối lẻ cảnh này vì ai ?
    Rừng sâu ôm mối u hoài
    Tháng năm dầu dãi khổ đầy đoạn cơn
    Nghĩ càng uất hận căm hờn
    Ai gây khổ luỵ cho đàn ngang cung
    Bao giờ đôi lứa trùng phùng
    Nắm tay em bậu nhớ nhung những ngày
    Men tình càng nhấp càng say
    Biết bao hạnh phúc vòng tay ân tình.

    Có bài thì phân tích các thắng lợi của chúng trong thời gian gần đây. viết lời kêu gọi các cán binh V.C hãy chiêu hồi . Bên dưới là hình vẽ người lính giải phóng nằm chết văng súng , mũ qua một bên và ghi 2 câu thơ :

    Năm xưa con vẫn nằm đây
    Bây giờ con chết bỏ thây phương nào ?

    Hoặc có tờ thì vẽ một người lính giải phóng mình mang đầy súng đạn, cái miệng há ra đang hô hào gì đó ,mặt mày hung dữ . Bên dưới ghi 2 câu thơ :

    Nực cười cho lũ cộng nô
    Tay ôm súng đạn , miệng hô hoà bình.

    Còn nhiều lắm những tờ truyền đơn , không thể nào nhớ hết.

    Lúc này lính công binh Mĩ đang làm con đường từ QL1 lên đồi Chóp Vung . Trước đây từ thôn Thiệp sơn của tôi muốn xuống QL1 phải đi theo đường ruộng ngoằn nghoèo khoảng 2km . Bây giờ Mĩ bắt đầu đổ đất càng qua đồng thẳng lên đồi .
    Hàng ngày mấy chục chiếc xe ủi , chở đất làm việc liên tục từ sáng đến tối.
    Một hôm anh Chánh là con bác Hai nói với tôi :

    - Mày thích ăn kẹo Mĩ không ?
    - Thích lắm chứ , mà kẹo ở đâu vậy ?
    - Hằng ngày tao vẫn đến chổ Mĩ làm đường xin kẹo
    - Ồ sướng thế ! , mai theo anh nghen.

    Anh Chánh có nhà ngoại gần chổ làm đường . Hôm sau anh dẫn tôi ra chổ ấy đứng nhìn xe ủi ban đường . Những chiếc xe bánh xích có cái càng bóng loáng rất to phía trước ủi qua , ủi lại đống đất cho bằng ra . Gần trưa một tốp lính Mĩ đi xe jeep đến . Bước xuống xe là 2 tên Mỹ da trắng và một tên da đen vũ trang đầy mình.
    Tên lính da đen đưa tay vẫy tôi và anh Chánh lại. Đứng trước mặt tôi là một tên lính da đen bóng như lọ nồi , tay cầm khẩu trung liên , 2 dây đạn vàng choé bắt chéo trước ngực. Nhìn phát khiếp lên được

    - Thôi rồi chúng bắt mình rồi anh ơi !
    - Không sao đâu , tao vẫn gặp tên Mĩ này hoài mà.

    Tên Mĩ đen cười nhe ra hai hàm răng trắng toát , bưng trên xe xuống một cái thùng cacton lớn. Lúc này những tên lái máy ủi cũng dừng xe và đi lại.
    Một tên Mĩ mở thùng cacton và bưng ra các dĩa thức ăn. Hắn đưa cho tôi một dĩa và trăm một tràng gì đó. Tôi chỉ nghe được một câu : “ Bé mi xanh … xáp xạp … “

    Sau đó 2 tên lái xe ủi úp cái mũ sắt xuống ngồi lên và cầm thìa bắt đầu ăn.
    Tôi và anh Chánh cũng ngồi chồm hổm xuống ăn. Tôi cầm cái nĩa inox 3 răng sáng loáng xúc vào miếng thịt trên dĩa . Ối trời ơi ! thịt chúng làm sao mà mềm và thơm ngon quá vậy ? . Cái dĩa thức ăn bằng giấy cứng màu trắng , trên đó có 5 ngăn đựng bánh mì ngọt , 2 lát bánh sanwich, thịt heo, rau sà lách …nhưng không có hạt cơm nào . Tôi và anh Chánh ăn ngấu nghiến, món nào cũng rất ngon . Không hiểu Mĩ chế biến đồ ăn ngon hay là khi ấy chúng tôi thiếu thốn quá mà thấy cái gì cũng ngon ?

    Tên lính Mĩ ăn xong ném cái đĩa xuống lề đường , còn tên kia ăn qua loa rồi vẫy chúng tôi lại đưa đĩa thức ăn còn rất nhiều món cho tôi . Ăn xong tôi cầm 2 cái dĩa và mấy cái nĩa 3 răng và con dao nhựa dùng để cắt bánh mì. Hai tên Mĩ nói gì với nhau rồi cùng cười, chúng lấy trong thùng cacton ra một hộp bánh socola và một hộp kẹo đưa cho tôi. Kẹo đặt trong hộp giấy kiếng có 4 khứa , bên trên rải đường , ăn vào dẽo , ngọt và thơm.
    Tôi đem 2 cái đĩa về rửa sạch sẽ . Hôm sau cũng xúc cơm, bỏ cá , rau vào từng ngăn và cầm cái nĩa 3 răng xúc ăn giống như Mĩ. Cả nhà ai cũng phì cười .Chị tôi nói :

    - Mày chỉ dùng nĩa thôi mà ăn được hết đồ ăn trên dĩa mới giỏi.
    Đúng rồi ! Cơm thì nĩa đành chịu thua. Tôi phải lấy muỗng để xúc.
    - Ăn xong , mày phải ném luôn cả đĩa như Mĩ mới sang - Mẹ tôi nói.
    Đúng là tụi Mĩ chỉ ăn một lần rồi ném đĩa . Còn tôi thì tiếc , không dám ném đi mà rửa sạch sẽ ,
    hôm sau lại đem ra ăn tiếp.

    Dĩa hình chữ nhật, bằng giấy nhưng cứng giống như bằng nhựa , có 5 ngăn để đựng thức ăn, rửa nước vẫn không sao. Tụi Mĩ chỉ dùng một lần rồi ném. Thật đúng là xài sang như Mĩ.

    Sau đó tôi vẫn thường hay ra chổ làm đường để xin kẹo Mĩ . Mỗi lần xin cứ nói “ Bé my xanh xáp xạp “ . Lũ trẻ ở những xóm gần đó cũng nhiều đứa ra xin kẹo. Những lúc nhiều như thế thì chúng chỉ vẫy các đứa con gái lại để cho , còn tụi con trai thì chúng đuổi đi. Tên Mĩ nào cũng thích con gái hơn.

    Chỉ hơn nữa tháng chúng đã làm xong con đường dài 3 km từ QL1 lên đồi Chóp Vung . Người dân đặt tên là đường Cái mới và gọi mãi đến ngày hôm nay. Hằng ngày xe Mĩ chạy liên tục lên xuống đồi , bụi bay mịt mù , gặp ai đi đường hay làm đồng gần đó chúng cũng thường ném kẹo hoặc đồ hộp cho.

    Một buổi sáng sớm mọi người nghe một tiếng nổ lớn. Một lát sau mấy người đi làm đồng chạy về nói:

    - Xe Mĩ đã bị mìn !
    - Ở đoạn nào thế ?
    - Ở đoạn phía trên thôn Vùng 4
    - Ôi ! mấy ông du kích cài khi nào tài thế ? chắc có lẽ là đêm hôm qua .

    Mấy người đi làm đồng đều nghe tiếng nổ thật to , chiếc xe bị văng xuống lề đường . Ai nấy vội vã bỏ chạy về nhà , không dám ở lại để nhìn cho kỹ. Có lẽ mấy tên Mĩ đi trên xe đều bị chết .
    Hôm sau , từ sáng sớm mọi người đều thấy nhiều tên lính Mĩ mang máy rà mìn huơ qua huơ lại trên mặt đường , đi sau là cả tiểu đội vũ trang hổ trợ và gần đến trưa mới thấy xe chạy. Từ đó , sáng nào chúng cũng rà mìn và rãi lính đi bảo vệ đường.

    Một sáng nọ , nghe tiếng xe tăng từ đồi Chóp Vung chạy xuống , 3 chiếc xe đạp cả bờ rào càn vào làng tôi và dừng lại . Theo sau là 3 chiếc xe ủi lớn . Chúng bắt đầu ủi cây cối trong làng .Những tên lính Mĩ ngồi trên xe tăng canh giữ cho các xe ủi hoạt động. Xe ủi mạnh hơn cả voi , bên trên buồng lái có cả một tấm sắt lớn và dày để phòng khi có lựu đạn treo trên cây rơi xuống vẫn an toàn cho người lái. Những bụi tre lớn mà nó vẫn ủi bật cả gốc kêu răng rắc, những cây dừa ngã uỵch nằm ngang dọc khắp làng . Sau 3 ngày các cây lớn hầu hết đã bị ủi ngã . Cả làng trống huơ , trống hoát, nhìn thấu từ đầu đến cuối xóm như vừa qua một trận bảo lớn.

    Tôi thì được ăn củ hủ dừa no nê. Những người lớn chặt đầu các cây dừa ngã , moi lấy ra từng miếng củ hủ trắng , ăn rất dòn và ngọt. Những xóm làng gần đường Cái mới đều bị ủi sạch , còn trơ lại những mái nhà nắng chói chang. Từ đường Cái mới có thể nhìn hai bên đường sâu vào hàng mấy trăm mét. Tụi Mĩ cảm thấy an tâm khi chạy xe trên đường.

    Một buổi trưa , Một tiếng nổ rất lớn vang lên từ ngoài đường Cái mới vọng vào .

    - Xe Mĩ bị nổ mìn nữa rồi ! - Một người nào đó la lên

    Một lát sau mọi người đi làm đồng cũng hớt hải chạy về. Anh tôi cũng từ đâu chạy về mặt tái ngắt không còn một giọt máu . Anh kể :

    Anh đang đi trên đường Cái mới về nhà thì bổng nghe “Ầm ! “ Một tiếng nổ long trời vang lên . đất đá bay rào rào. Quay lại nhìn phía sau thấy mấy cái nón sắt và những cánh tay bay lên không trung . Anh vội chạy nhanh , thì hướng đối diện một tốp lính Mĩ vũ trang đang chạy tới.

    Tên Mĩ da đen mang 2 dây đạn vàng choé trước ngực , đôi mắt long lên trắng xát ,lên đạn cái rốp chỉa súng vào người anh và trăm một tràng gì đó . Anh chỉ biết khoát tay :

    - No biết , no biết .
    - Trời ơi ! Chẳng lẽ tên lính da đen đã cho tôi đĩa thức ăn hôm trước đó sao ? Nếu nhìn bình thường cũng đã thấy sợ phát khiếp lên rồi huống chi là lúc lên đạn. Nó có thể bắn mình bất cứ lúc nào nếu nó muốn. Nhưng cũng có thể không phải tên lính đó , vì tôi thấy cũng có nhiều lính Mĩ da đen lắm.
    Tụi Mĩ cũng vội vàng chạy đến chổ nổ mìn , còn anh thì chạy không kịp thở về đến nhà.

    Hôm sau mọi người đi làm đồng ở gần đó kể rằng họ đều thấy sau tiếng nổ nhiều nón sắt của Mĩ bay lên không trung . Phải là một quả mìn chống tăng mới nổ lớn như thế . Và kết quả mười mấy tên Mĩ đi trên chiếc xe GMC đã bị tan xác.

    Mọi người bàn tán.
    - Chúng đi rà mìn hằng ngày vào mỗi buổi sáng mà sao chúng không phát hiện ra nhỉ ?
    - Khi tụi rà mìn đi qua rồi , du kích mới ra gài
    - Vậy là gài vào ban ngày ?
    - Đúng rồi ! du kích cải trang thành người đi làm đồng và chôn mìn vào nửa buổi sáng và gài gần ngay vụ nổ hôm trước.
    Tụi Mĩ không lường trước được tình huống nầy nên bị một vố quá đau. Rồi đây mọi người chắc không yên với tụi nó đâu.

    Đúng vậy ! Sau đó ít hôm , sáng hôm ấy hai chị gái tôi đi chợ , anh tôi đi về ngoại , mẹ tôi thì đang ngồi sàng lúa – Đêm hôm trước đạn đại liên Mĩ trên đồi bắn xuống trúng vào bồ lúa của nhà tôi đang để ngoài sân , lúa văng tung toé , nên bây giờ phải sàng lại để lượm sạn – Tôi thì đang ở trần chạy chơi ngoài ngõ.
    Chú tôi chạy vào nói :
    - Chị ba ơi ! Mĩ tới.
    Chú vừa nói xong đã thấy hai tên Mĩ dẫn ông nội tôi đi tới . Một tên thì cầm súng lăm lăm , tên kia cầm một nhánh cây bước tới nói :

    - Go , go !
    - Ái ! để tôi vào nhà lấy áo mặc cho con tôi đã - mẹ tôi nói.

    Tên Mĩ đưa tay đẩy vào vai mẹ tôi và cầm nhánh cây quất nhẹ lên vai bảo đi , không cho vào nhà . Tôi chỉ mặc cái quần đùi chạy theo mẹ tôi , mẹ tôi thì đi hai tay không , ông nội tôi thì xách theo được một cái giỏ xách.
    Hai tên Mĩ dẫn ra phía sau làng nơi có cây trâm to và khu đất rộng bằng phẳng thì đã thấy một số người ngồi ở đó . Một số thì đang bị lính Mĩ dẫn tới , có người mang xách , có người đi tay không nhưng ai cũng mặc áo quần đầy đủ , chỉ riêng tôi là ở trần.

    Mọi người ngồi dưới gốc trâm lâu lắm mà chẳng thấy mấy tên lính Mĩ bảo đi đâu , chẳng hiểu chúng bắt lên đây làm gì ? toàn là lính Mĩ , không có thông ngôn để hỏi.

    Một lúc sau , một chiếc máy bay to có 2 chong chóng quần trên đầu , vòng lại và từ từ hạ xuống. Vòng quay của 2 cánh quạt bay vù vù làm cây cối chao đảo , những cọng rác , lá cây bay tứ tung lên không trung . Loại máy bay nầy tôi cũng đã thấy nhiều lần nhưng ở tít trên trời cao , đôi cánh nhấp nhá như các chân của con sâu róm , nên gọi là máy bay sâu róm , có người gọi là máy bay Úc Đại Lợi , sau này mới biết là máy bay trực thăng CH-47
    Nó đã hạ xuống khu đất bằng bên cạnh , nhưng 2 cánh quạt vẫn quay vù vù , gió thổi vào mặt làm tóc tai , quần áo đều bay ngược ra phía sau. Không ngờ nó lại to như thế . Hai tên Mĩ trong máy bay bước ra chạy lại chổ mọi người

    Có ai đó la lên :

    - Thôi rồi ! Chắc chúng chở mình đem trút xuống biển rồi bà con ơi .

    Những đứa trẻ khóc ré lên nép vào lòng người lớn.


    ////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////


    Con trực thăng sâu róm CH-47 Chinook

    [​IMG]
     
  20. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "


    Cảm ơn Pull_Man đã động viên . Hồi kí còn rất dài , được chia thành 5 phần:

    - Phần 1 : Ngôi làng không bình yên
    - Phần 2 : Ở nơi sơ tán
    - Phần 3 : Mùa hè đỏ lửa
    - Phần 4 : Sau Hiệp định Pari
    - Phần 5 : Ngày đoàn tụ