" Kí ức tuổi thơ máu lửa "

Thảo luận trong 'Lịch Sử Quảng Ngãi' bắt đầu bởi Lamson81, 14 / 01/ 2011.

  1. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Mỗi đêm trăng sáng, mọi người trong xóm đi ghánh đất ruộng về cho một nhà để làm đất trét. Đất ruộng dẻo trộn với rơm ngâm nước, lừa trâu bò đi vòng quanh đạp cho lộn nhào thật nhuyễn rồi mới trét lên giàn mầm trĩ tạo thành vách nhà, trét xong thì dùng đất bột ướt để tô bên ngoài cho láng, thế là ta có một vách tường kín đáo mà sạch sẽ. Nó ưu điểm hơn vách lá của căn nhà ở nam bộ vì ăn trộm không thể qua tường vào nhà. Vách đất như thế rất nhẹ, chỉ có tác dụng che kín ngôi nhà, thế nhưng do không hiểu biết kết cấu về lực mà nhà nào cũng sợ xuống vách nên ban đêm thường đi ghánh trộm đá của đường xe lữa về đầm xuống móng trước khi làm vách đất. Việc làm cái giàn xương phương thì chỉ tốn vài công thợ mộc, các công việc còn lại thì các nhà vần công lẫn nhau nên làm được một căn nhà như thế cũng không tốn là bao.

    [​IMG]

    Ngôi nhà tranh vách đất, một kiểu nhà thường thấy ở nông thôn miền Trung trong chiến tranh và những năm đầu mới giải phóng
     
  2. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Lúc nầy các đoàn thể cũng đã được thành lập, trước tiên là đoàn thanh niên của thôn, sau đó đội thiếu niên tiền phong, hội nông dân, hội phụ nữ…
    Tối hôm ấy, khi trời vừa tối thì ở đình làng, ai đó đã đánh lên một hồi kẻng , sau đó đánh tiếp nhiều hồi nữa. Hôm nay là cuộc họp đầu tiên của toàn thể nhân dân thôn Thiệp Sơn. Ai cũng hồ hỡi đi ra đình làng để họp. Đình làng khi xưa bằng ngói uy nghi với những cây cột tròn bằng gạch rất to, hai bên cổng có hai con sư tử nhe răng, trước sân có mấy tượng thần đội mão mang gươm trông thật dễ sợ. Nhưng giờ đây đình làng chỉ còn là đống gạch vụn. Mọi người đi họp rất sớm, tìm gặp lại người quen, ngồi trên những đống gạch để hàn huyên tâm sự sau những năm dài xa cách.

    Từng tốp người ngồi ở từng góc trên khắp sân đình hút thuốc, nói chuyện rào rào. Ở một góc nọ thì nghe anh Việt là lính dù đang kể oang oang về những ngày cuối tháng 4 tiểu đoàn anh bị đánh tan tác ở Dầu Giây, mọi người chạy tứ tán, anh chạy lạc vào trốn trong nhà một bà già và nhờ bà đưa ra trình diện với quân giải phóng. Ở chổ kia thì nghe các anh du kích kể lại chuyện đánh lính Mỹ, lính Biệt động mỗi khi chúng đi càn. Đêm nay tôi mới được biết mặt chú Bách – Người xã đội trưởng, người bí thư đảng ủy – Trong những năm chiến tranh đã tổ chức gài mìn phục kích trên đường Cái Mới, trên QL1 làm vài chục tên lính Mỹ thiệt mạng. Tôi cũng được biết chú Cống là trưởng ban an ninh xã Phổ Thuận, người bị lính Mỹ bắn hụt ở khoảng cách 10m, người có nhiều sáng tạo trong cách đào hầm bí mật. Chú kể rằng ngoài cách bố trí hầm bí mật thông thường còn có cách bố trí cửa hầm ở dưới lòng sông. Đặc biệt là cách bố trí hầm bí mật dưới giếng đã cứu chú thoát chết trong gang tấc.


    [​IMG]
    Ông Nguyễn Văn Cống - nguyên trưởng ban an ninh xã Phổ Thuận- Người thiết kế căn hầm bí mật dưới giếng nước


    Thông thường khi vào trốn dưới hầm bí mật là phải có người ở trên ngụy trang, nhưng hầm bí mật có miệng hầm ở dưới sông hoặc dưới giếng thì người trốn tự ngụy trang. Giếng nước thường được xây bằng những tảng đá. Bố trí miệng hầm bởi hai tảng đá sát mép nước. Khi gặp địch rượt đuổi cấp bách thì leo xuống giếng , đẩy 2 tảng đá vô trong để chui vào. Vào bên trong xong thì đẩy 2 tảng đá trở về chổ củ. Địch có nghi nghờ nhìn xuống giếng cũng không thể nghĩ ra tình huống đó, vì các tảng đá vẫn xếp ngay ngắn như các tảng đá khác dưới giếng. Nếu chúng có thả lựu đạn xuống thì vẫn an toàn.

    [​IMG] Hầm bí mật ở dưới giếng nước-Lamson dựng lại mô hình trên phần mềm Sketchup
    [​IMG]
    Hầm bí mật dưới sông - Lamson81 vẽ trên Autocad 2D



    Chuyện trò rôm rả mãi đến gần 8h tối mới đi vào cuộc họp. Ông cán bộ Mặt trận của xã trước tiên tóm tắc những thắng lợi của quân và dân ta cuộc tổng tiến công vừa qua, sau đó kêu gọi mọi người nếu có giữ các loại súng đạn thì hãy giao nộp cho chính quyền cách mạng. Công việc tiếp theo là giao cho tổ chức thanh niên của thôn phải dựng ngay một ngôi trường 2 phòng bằng tranh cho các em có chổ học sắp tới, đồng thời tập dợt văn nghệ để chuẩn bị cho hội diễn của toàn xã chào mừng quê hương giải phóng.
     
  3. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Vài hôm sau một ngôi trường với 2 phòng lợp tranh vách đất được dựng lên ngay trên nền củ của đình làng bằng chính sức lao động của chi đoàn thanh niên và người dân trong thôn. Một cuộc họp thiếu niên nhi đồng được tổ chức ngay trong phòng, hôm ấy là lần đầu các bạn ở mọi nơi theo cha mẹ hồi hương nên ai cũng lạ lẫm. Đến phần văn nghệ, tôi xung phong đầu tiên lên hát bài “ Cô gái ba Tơ dưới cờ giải phóng”. Thấy tôi dạn dĩ nên chị Lan phụ trách chọn tôi làm chi đội trưởng chi đội thiếu niên tiền phong của thôn. Lúc đầu thì chị lan điều khiển cuộc họp, sau đó thì tôi tự động tổ chức và điều khiển, không cần anh chị phụ trách nữa.

    Việc đầu tiên của thanh thiếu niên là tham gia phong trào “Bình dân học vụ” , đi dạy cho những người chưa biết làm toán và xóa mù cho những người chưa biết chữ.
    Tôi và hai bạn nữa được phân công dạy cho chị Lỗi là người mù chữ. Hằng đêm ăn cơm tối xong là đi đến nhà chị để dạy. Chị Lỗi đã có chồng và 2 đứa con, trong thời chiến tranh ác liệt, chị ở xã Phổ Phong không có trường học nên chưa biết chữ. Chị cũng tích cực học, nhưng do lớn tuổi nên tiếp thu rất chậm, học đánh vần mà mồ hôi túa ra đầy mặt trông thật vất vã, và chúng tôi cũng rất mệt nhọc. Những đứa dạy những người đã biết chữ thì khỏe hơn. Sau vài tháng thì chị cũng đã biết đọc, biết viết. Ngoài phong trào Bình dân học vụ, tôi còn tổ chức cho đội đi ghánh đất đổ nền nhà để gây quĩ, dùng tiền đó để mua quà tặng các anh thanh niên lên đường đi bộ đội, tổ chức các buổi hái hoa dân chủ, đi cắm trại .v.v…

    Những đêm họp thiếu niên, tôi phải cưỡi xe đi các xóm triệu tập từ chiều, tối đến mình phải bưng cái đèn hột vịt ra trường Đình từ sớm để đánh kẻng thúc dục các bạn. Đèn, dầu, bút viết là tự sắm chứ chẳng hề đụng một xu vào tiền quĩ của đội. Chi đoàn thanh niên thì họp hành, sinh hoạt phong phú hơn đội thiếu niên. Đêm nào cũng vậy, khi trời vừa sập tối thì chiếc kẻng trên đình làng lại vang lên thúc dục mọi người. Những bài ca cách mạng có nhịp điệu hùng mạnh như các bài : Kết đoàn, Bác đang cùng chúng cháu hành quân, Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng, Tiếng chày trên sóc Bom Bo …, cho đến những bài hát êm dịu tha thiết hơn như các bài : Trường sơn đông trường sơn tây, , Qua sông, Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng.v.v… đều được mọi người đón nhận và hát nhiều nhất. Về thơ thì có một bài duy nhất mà nhiều người hay ngâm ( hoặc đọc ) là bài “Quê hương” của nhà thơ Giang Nam

    - Bài hát : Qua sông http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=0v6wHOPdgE
    - Bài thơ : Quê hương http://ctxhhui.net/dd/showthread.php?t=884

    Trong sinh hoạt thì hát “Xì điện” là vui nhất. Tức là một người lên hát hết bài hoặc hát cuối một đoạn thì nói tên người tiếp theo mà mình muốn yêu cầu họ hát. Người đó nếu không muốn hát thì hô tên của người khác, cứ thế hô dây chuyền như dòng điện, dòng điện chạy đến người nào mà giật mình ú ớ hô chậm thì người đó phải hát. Nhiều khi một người đang hát, mọi người đang nghe say sưa không để ý, đến khi xì đến tên mình mà vẫn không hay biết. Hát xong rồi đến nhảy sạp. Nhảy sạp là một hình thức múa tập thể rất vui tươi sinh động. Sạp là 2 cây gỗ cố định đặt dưới đất cách nhau khoảng 2m, Có 3 hoặc 5 cặp, mỗi cặp ngồi xổm, 2 tay cầm 2 thanh gỗ gõ xuống cây gỗ dưới đất theo nhịp 1,1,2 . Đến nhịp 2 thì 2 thanh gỗ đưa lên nhập lại nhau. Mọi người lần lượt nhảy chân vào những khoảng giữa của cái thanh gỗ và nhảy dần từ đầu nầy qua đầu kia rồi ra ngoài. Nếu nhảy không quen ta sẽ dễ bị kẹp chân khi 2 thanh gỗ nhập lại. Nếu bị kẹp chân thì phải ra ngồi gõ cho người khác vào nhảy.

    [​IMG]
    Nhảy sạp

    Những ngày tháng hòa bình đầu tiên ấy khí thế thật sôi nổi, ai ai cũng phấn khởi nhiệt tình trong công tác dù không hề được hưởng một đồng phụ cấp nào. Anh Sữu khi họp thanh niên lúc nào cũng đến sớm, mỗi khi hát tập thể thì anh đưa cái tay cụt ra đánh qua đánh lại bắt nhịp cho thanh niên trông thật ngộ. Anh On là thương binh đi cà lỉa đã có vợ 2 con nhưng vẫn tham gia vào đội cơ động ( du kích ) đi tuần tra hàng đêm để giữ gìn an ninh thôn xóm. Những buổi sinh hoạt anh thường ngồi cầm khẩu súng AR-15, cái mũ cối luôn úp trên nòng súng, thế mà lại rất nhanh, anh chẳng bao giờ bị "xì điện" trúng. Bà Lượng, bà Thủy tuy đã 45 tuổi nhưng những buổi thanh niên tập văn nghệ hai bà luôn có mặt để xem và góp ý.
     
  4. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    MỘT NỀN GIÁO DỤC MỚI

    Năm học đầu tiên sau ngày giải phóng đã được khai giảng. Bây giờ trường Tiểu học Tiến Đức đã được tách ra khỏi nhà thờ Tin Lành và trở thành trường cấp 2. Chúng tôi được về học gần nhà, ai muốn vào học lớp nào thì đăng kí vào lớp đó, không cần có học bạ gì cả. Các thầy cô thì một số ít là thầy củ, còn đa số là sinh viên mới học khóa sư phạm cấp tốc và giáo viên từ Miền Bắc tăng viện vào. Lần đầu tiếp xúc với thầy cô mới từ miền Bắc, thấy hơi lạ là thầy hay cô nào cũng đều mặc quần ka ki ống túm và cao tít trên ống quyển, mà chúng tôi hay gọi là “ Ống quần chó táp 7 ngày không tới”. Khi đó thanh niên miền Nam thì moden là quần ống loe. Các thầy cô nói rằng nền giáo dục cách mạng không cho phép thầy giáo đánh học sinh, tôi thấy đó là một ưu điểm lớn. Nếu đánh học sinh như trước kia thì cả thầy lẫn học trò bị đánh rất bức xúc, không thể nào còn tập trung vào dạy và học trong giờ hôm đó. Khi xưa, muốn phát biểu thì giơ một ngón tay trỏ, bây giờ thì giơ cả bàn tay. Sách giáo khoa thì nhà trường cho mượn, mỗi tổ được 1 bộ. Sách giấy trắng rất đẹp của nhà xuất bản Giải Phóng – in năm 1973.

    Ngày khai trường đầu tiên của niên khóa 1975-1976 chúng tôi được nghe thầy cô đọc: “ Thư của Bác Hồ gởi học sinh nhân ngày khai trường năm 1945”. Đã 30 năm nhưng nội dung của bức thư giống như Bác Hồ gởi cho thế hệ học sinh chúng tôi lúc ấy . Lời lẽ trong thư thật thống thiết và tình cảm, mọi người ngồi nghe như uống từng lời của Bác. Sau này vào những dịp khai trường, tôi cũng có nghe nhiều bức thư của các chủ tịch nước, chủ tịch tỉnh v.v…nhưng không hề gây cho tôi một cảm xúc gì. Có lẽ do hoàn cảnh nước nhà từ trong cõi nô lệ mới dành được độc lập, cộng với tài năng văn chương của Bác, nên đã cho ra đời một tác phẩm hay như thế. Thời tiểu học dưới chế độ cũ có bài giảng văn “ Tôi đi học” của Thanh Tịnh, và niên học này có “ Thư của Bác Hồ…” là hai áng văn tuyệt tác đã lưu mãi trong tôi mỗi dịp khai trường.

    1. *
    **

    Thư gửi học sinh nhân ngày khai trường của Bác Hồ



    Các em học sinh !

    Ngày hôm nay là ngày khai trường đầu tiên ở nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Tôi đã tưởng tượng thấy trước mắt cái cảnh nhộn nhịp tưng bừng của ngày tựu trường ở khắp các nơi. Các em hết thảy đều vui vẻ vì sau mấy tháng giời nghỉ học, sau bao nhiêu cuộc chuyển biến khác thường, các em lại được gặp thầy gặp bạn. Nhưng sung sướng hơn nữa, từ giờ phút này giở đi các em bắt đầu được nhận một nền giáo dục hòan tòan Việt Nam. Trước đây cha anh các em, và mới năm ngoái cả các em nữa, đã phải chịu nhận một nền học vấn nô lệ, nghĩa là nó chỉ được tạo nên những kẻ làm tay sai, làm tôi tớ cho một bọn thực dân người Pháp. Ngày nay các em được cái may mắn hơn cha anh là được hấp thụ một nền giáo dục của một nước độc lập, một nền giáo dục nó sẽ được tạo các em nên những người công dân hữu ích cho nước Việt Nam, một nền giáo dục làm phát triển hoàn toàn những năng lực sẵn có của các em.

    Các em được hưởng sự may mắn đó là nhờ sự hy sinh của biết bao nhiêu đồng bào các em. Vậy các em nghĩ sao? Các em phải làm thế nào để đền bù lại công lao của người khác đã không tiếc thân và tiếc của để chiếm lại nền độc lập cho nước nhà.

    Các em hãy nghe lời tôi, lời của một người anh lớn lúc nào cũng ân cần mong mỏi cho các em được giỏi giang. Trong năm học tới đây, các em hãy cố gắng, siêng năng học tập, ngoan ngoãn, nghe thầy, yêu bạn. Sau 80 năm giời nô lệ làm cho nước nhà bị yếu hèn,ngày nay chúng ta cần phải xây dựng lại cơ đồ mà tổ tiên đã để lại cho chúng ta, làm sao cho chúng ta theo kịp các nước khác trên hoàn cầu. Trong công cuộc kiến thiết đó, nước nhà trông mong chờ đợi ở các em rất nhiều. Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em.

    Đối riêng với các em lớn, tôi khuyên thêm một điều này: chúng ta đã đánh đuổi bọn thực dân, chúng ta đã giành được độc lập. Nhưng giặc Pháp còn lăm le quay lại. Chúng ỷ vào kẻ khác mạnh hơn mà gây sự với ta. Tất nhiên chúng sẽ bị bại, vì tất cả quốc dân ta đoàn kết chặt chẽ và một lòng chiến đấu cho giang sơn Tổ quốc. Phải sẵn sàng mà chống quân giặc cướp nước, đấy là bổn phận của mỗi công dân. Các em lớn chưa hẳn đến tuổi phải gánh công việc nặng nhọc ấy, nhưng các em cũng nên, ngoài giờ học ở trường, tham gia vào các Hội cứu quốc để tập luyện thêm cho quen với đời sống chiến sĩ và để giúp đỡ một vài việc nhẹ nhàng trong cuộc phòng thủ đất nước.

    Tôi đã thành thực khuyên nhủ các em. Mong rằng những lời của tôi được các em luôn luôn ghi nhớ. Ngày hôm nay, nhân buổi tựu trường của các em, tôi chỉ biết chúc các em một năm đầy vui vẻ và đầy kết quả tốt đẹp.

    Chào các em thân yêu
    Hồ Chí Minh


    Nguyên bản bức thư có phải Bác Hồ xưng "tôi" và gọi "em" đối với học sinh như trên hay không ? Nhưng khi ấy tôi nghe cô giáo đọc là "Bác" và gọi là "cháu". Hay là có thể người ta sửa lại cho phù hợp với lứa tuổi của chúng tôi lúc đó.


    ---------------------------------------------------------------------------------------------


    2* Cảm xúc ngày khai trường

    Bài giảng văn một thời.
    Trích "Quê Mẹ" của Thanh Tịnh

    [​IMG]
    Nhà thơ Thanh Tịnh


    TÔI ĐI HỌC

    Hằng năm cứ vào cuối thu, khi lá ngòai đường rụng nhiều , trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường
    Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.
    ( …) Sau một hồi trống thúc vang dội cả lòng tôi, mấy người học trò cũ đến sắp hàng dưới hiên rồi đi vào lớp. Chung quanh những cậu bé vụng về lúng túng như tôi cả. Các cậu không đi. Các cậu chỉ theo sức mạnh kéo dìu các cậu tới trước. Nói các cậu không đứng lại càng đúng hơn nữa. Vì hai chân các cậu cứ dềnh dàng mãi. Hết co lên một chân, các cậu lại duỗi mạnh như đá một quả banh tưởng tượng. Chính lúc này toàn thân các cậu cũng đang run run theo nhịp bước rộn ràng trong các lớp.
    (…) Một mùi hương lạ xông lên trong lớp. Trông hình gì treo trên tường, tôi cũng thấy lạ và hay hay. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rất cẩn thận rồi tự nhiên nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn người bạn tí hon ngồi bên tôi, một người bạn tôi chưa hề biết, nhưng lòng tôi vẫn không cảm thấy sự xa lạ chút nào. Sự quyến luyến ấy tự nhiên và bất ngờ quá, đến tôi cũng không dám tin là có thật. Một con chim con liệng đến đứng trên bờ cửa sổ, hót mấy tiếng rụt rè rồi vỗ cánh bay cao.
    Tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỷ niệm cũ đi bẫy chim giữa cánh đồng lúa bay trên bờ sông Viêm sống lại đầy dẫy trong trí tôi.Nhưng những tiếng phấn của thầy tôi gạch mạnh trên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật. Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn thầy viết và lẩm bẩm đọc: Bài tập viết: Tôi đi học!

    Theo Thanh Tịnh
     
  5. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Về chương trình học các môn khoa học tự nhiên vẫn giống như xưa, các môn khoa học xã hội thì hoàn toàn khác. Ở lớp nào cũng học các tác phẩm hừng hực tính chiến đấu như : Người mẹ cầm súng, Những đứa con trong gia đình, Chị tư Hậu, Bất khuất, Sống như Anh … Về thơ thì học các bài như : Dáng đứng Việt Nam, Nghe tin em vào Đại học, Nhớ con sông quê hương… Đặc biệt là bài thơ : “ Trước tờ giấy trắng” của nhà thơ Giang Nam . Bài thơ đã diễn tả thật đúng diễn biến tâm trạng của những người phụ nữ ở miền Nam cũng như ở quê tôi khi bị Mĩ-Diệm bắt viết đơn li khai chồng con đang “nhảy núi” hoặc đi tập kết ở miền Bắc.


    [​IMG]
    Nhà thơ Giang Nam và vợ

    Trước tờ giấy trắng

    Chị ngồi trước tờ giấy trắng
    Hàng giờ không viết một câu
    Bóng cây ngắn dần theo nắng
    Đàn trâu chậm chạp qua cầu

    Mái tôn nóng bừng ngột ngạt
    Trán con lấm tấm mồ hôi
    Cổng đồn mấy thằng lính gác
    Đứng im như chết lâu rồi

    Con bé nhay nhay vú mẹ
    Bàn tay nhỏ xíu mân mê
    Chum chúm môi hồng nở hé
    Chói chang nắng lửa trưa hè

    Có gì cay cay trong mắt
    Có gì mằn mặn trên môi
    Không, không thể là nước mắt
    Cắn răng quyết giữ cuộc đời!

    Vụt hiện những ngày kháng chiến
    Giành từng góc ruộng bờ ao
    Vụt hiện những ngày trên bến
    Vẫy khăn anh bước xuống tàu

    Chúng muốn em cầm dao cắt ruột
    Xẻo từng thớ thịt, đường gân
    Cả biển rộng và trời xanh bát ngát
    Của chúng ta và Tổ quốc yêu thân.

    Anh ơi ! anh có nghe con khóc
    Đôi tay gầy cuống quýt bíu vai em
    Em điên mất, kìa làn môi mọng ướt
    Rời vú em vẫn còn nút còn thèm

    Có nên viết để con ta được sống ?
    Dù một ngày, một buổi nữa rồi thôi
    Em là mẹ, lòng ai không dội sóng
    Trước tình con như bảo nổi những cơn dài

    Chị bỗng giật mình nhìn con trông nuối
    Đôi mắt con như hờn dỗi nghẹn ngào
    Con không nói nhưng chị nghe tiếng nói
    Có thể nào như thế được, mẹ ơi!

    Có bóng ai về bên cạnh chị
    Mào áo quen quen, mắt sáng ngời
    Da rám nắng, mặt buồn nghiêm nghị
    Có thể nào như thế được, em ơi!

    Chị bỗng vùng lên, tưởng đang nắm tay chồng
    Day dứt quá giữa buồn vui mừng giận
    Lũ quỉ ập vào, dí súng bên hông
    Chị vẫn ngồi nghiêm trước tờ giấy trắng.


    ------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Nền giáo dục mới chủ trương “Lao động là vinh quang” nên tuần nào cũng bắt học sinh đi lao động 2 ngày, thứ 5 và chủ nhật. Việc tham gia bắt chuột hoặc vét mương, làm thủy lợi, hay đi núi chặt cây về làm trường là những điều rất tốt. Nhưng nhiều khi người ta lại vận dụng máy móc câu khẩu hiệu “Lao động là vinh quang” để bắt ép học sinh làm nhiều việc vô ích. Đó là những việc như : ủ phân xanh, nuôi heo tập thể, lên núi trồng khoai .v.v…

    Ở trường nào cũng bắt các lớp hằng ngày cắt lá cây tới để ủ phân xanh giúp nông dân bón ruộng. Phân xanh đâu không thấy mà thấy sau trường vương vãi từng đống rác mục hôi thối. Trường có một dãy chuồng tăng gia, mỗi lớp phải tự nuôi 1 con heo. Hằng ngày mỗi em luân phiên nhau đem thức ăn đến cho heo ăn. Ai mà kiểm soát nổi thức ăn mà mỗi em đem đến loại gì ?, được bao nhiêu ?. Cho nên nuôi mấy tháng trời mà con heo còi cọc, cái mỏ dài xọc giống như một con chuột cống. Một công việc nữa cũng gây khá lãng phí là hằng tuần đưa cả trường lên núi giăng cờ trống để khai hoang trồng củ mì, củ lang. Trồng xuống rồi mà không hề có một hột phân, không ai chăm sóc, trâu bò tự do phá hoại. Đến cuối vụ cũng đưa quân lên thu hoạch nhưng chỉ được vài thúng, vơí toàn những củ chỉ lớn bằng ngón tay, ngón chân.

    Giờ sinh hoạt lớp, học sinh chúng tôi cũng nhiều lần có ý kiến với giáo viên chủ nhiệm về tình trạng lãng phí đó. Có thầy thì cũng thông cảm và bảo đó là do chỉ thị ở trên, có thầy thì lại "lên lớp",nói rập khuôn theo khẩu hiệu như một cái máy:

    - Đây không phải là đi sản xuất, mà là giáo dục cho cho những con người mới chúng ta biết yêu lao động, thấy được lao động là vinh quang.

    Giáo dục ai thì không biết, chứ những học sinh nông thôn chúng tôi đã quá quen với lao động rồi. Ai cũng hiểu được là phải lao động mới có ăn, chẳng cần phải giáo dục lao động gì nữa. Nhưng mãi đến năm 1980 thì tình hình “lao động không cần hiệu quả” như thế nầy mới chấm dứt.
     
  6. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Chuyện lao động ở trường thì làm chơi chơi như thế, không cần hiệu quả gì, nhưng ở nhà thì ai cũng phải làm việc cật lực mới đủ ăn. Là dân làm nông nhưng bữa cơm nhà nào cũng phải độn củ, có khi củ nhiều hơn cơm. Anh trai tôi đã lên đường nhập ngũ, tôi phải tiếp tục cáng đáng các công việc nặng nhọc của gia đình. Phải đi cũi về đun nấu và bán để thêm tiền mua quần áo. Lần đầu tiên lên rừng Trường sơn với nhiều cảnh đẹp hùng vĩ mà trước đây mình chỉ được đọc qua sách vở, nhưng cũng chẳng có thì giờ để chiêm ngưỡng vì phải lo chặt cho đủ 4 bó củi để trưa thồ về. Mỗi lần đi núi như thế là mẹ tôi dậy sớm nấu cơm gói sẳn để trên xe đạp rồi mới kêu tôi dậy để đi. Bạn bè gọi nhau đi từ sớm tinh mơ, khi mặt trời mọc là phải có mặt ở chân núi. Mọi người giấu xe vào bụi rậm, lấy cơm ra ăn thật no rồi mới đi vào trong núi. Chặt đến trưa mới đủ 4 bó cũi và bắt đầu vác ra. Khổ nhất là đoạn vác bó cũi nặng mà phải đi khom vì vướng vào cành lá và dây leo chằng chịt. Tuy chỉ có vài trăm mét nhưng nhiều khi đi hoài mà không đến đích. Trong rừng, chổ nào cũng giống nhau, có khi đi vòng tròn về lại chổ cũ. Nhiều khi khát nước quá cũng phải uống nước ở cái hố cạn, nước vàng chóe đầy lá mục. Có nơi trong giữa rừng bắt gặp dấu tích những hàng củ mì, có hôm lại thấy cả một cái thùng phuy chứa chất bột da cam có mùi nồng nặc ngộp thở giống y như mùi của trái mù cay, dù đứng xa vài chục mét mà vẫn không hề chịu nổi. Từ đó tôi càng hiểu thêm cuộc sống của những người bộ đội trong chiến tranh trên rừng Trường sơn gian khổ biết nhường nào.

    [​IMG]

    Người nông dân xã Phổ Thuận - Khi bé thì đội bom đạn trong chiến tranh Hiện giờ vẫn lao động vất vã trên đồng


    Khi vác bó cũi đầu tiên ra chổ để xe, việc đầu tiên là bóp cái bánh xe, nếu 2 bánh đều cứng là phấn khởi rồi đấy. Nếu bị xẹp thì phải bỏ cũi lại và dắt xe về thôi. Người lành lặn đi cũi đã rất vất vã, thế mà ông Sữu là thương binh cụt tay ( Người bị tên Đỗ Cận chém ) vẫn phải đi núi với chúng tôi, ông vẫn chặt đủ cũi như mọi người. Khi lên thồ xong xuôi, ông lấy giây thun cột cái tay trái bị cụt cố định vào cây lái ( cây nhỏ nối dài từ tay lái xe đạp ra phía sau ), tay kia cầm cây thồ để đẩy xe cũi đi trông thật tội nghiệp. Đi núi mệt nhưng vui, công việc mà tôi ngán nhất là giã gạo. Sau giải phóng, xăng dầu không nhập khẩu nữa nên rất hiếm nhà máy xay xát hoạt động, nhiều nhà vẫn tự giã gạo để ăn. Việc đầu tiên là phải đổ lúa vào cối xay, xay cho tróc vỏ, sau đó sàng tách riêng hạt gạo, lúa còn sót lại đưa vào xay tiếp. Hạt gạo còn vỏ lụa phải đưa vào cối giã. Mỗi cối gạo chừng 1kg mà phải giã 5-700 chày, phồng cả tay. Để bớt ngán thì khi giã, tôi đếm số chày, nhiều khi đếm tới hàng trăm rồi tự bỏ và bắt đầu đếm lại 1,2…. Làm thế thì ít thấy chán và giã sẽ được nhiều gạo. Có lúc giã chày tay mệt quá, tôi đẽo một cây chày vồ. Chày vồ có hình dáng giống cái búa. Hai đầu chày vồ to nặng, cán chày thì nhỏ, khi giã thì ngồi trên ghế nên khỏe hơn, nhưng giã chày vồ thì gạo văng tung tóe nên phải lót một tấm bao rộng khắp nền nhà.Cối giả gạo

    [​IMG]

    - Cối giã gạo - Một vật dụng thân thiết của mỗi gia đình người dân nông thôn ở Quảng Ngãi trong thời chiến và giai đoạn đầu sau giải phóng
     
  7. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    MÁU ĐỔ GIỮA THỜI BÌNH.

    Cuộc sống mới sau giải phóng tuy vất vã nhưng rất vui. Ban ngày lao động cực khổ nhưng tối đến các đoàn thể vẫn họp hành, sinh hoạt văn nghệ đến khuya. Có mấy ai nghĩ rằng lúc nầy mà có cảnh chết chóc do bom đạn nữa đâu. Thế mà vẫn có nhiều người chết đạn cối đấy. Hôm ấy xã yêu cầu những người tù binh lính ngụy dọn đất hoang ở thôn Mỹ Thuận thì đụng phải quả cối nổ làm 2 người chết và 3 người bị thương. Không phải những tù binh lính ngụy mới phải đi khai hoang những vùng nguy hiểm mà tụi học sinh chúng tôi cũng phải đi tiên phong trong việc này. Đợt ấy học sinh trong toàn huyện phải đem cơm gạo 15 ngày để đi khai hoang. Địa điểm khai hoang là vùng đất ven sông của xã Đức Phong. Vùng đất nầy trước đây là nơi tranh chấp của ta và địch, dân chúng bỏ chạy hết, cây cỏ lên ngút ngàn, còn rất nhiều đạn cối trong lòng đất. Trước khi đi, nhà trường đã làm công tác tư tưởng cho mọi người bằng 3 câu nói trấn an gọi là “3 chưa” :

    - Cuốc chưa chắc trúng
    - Trúng chưa chắc nổ
    - Nổ chưa chắc chết

    Nhờ “3 chưa” như thế mà ai cũng cảm thấy yên tâm phần nào. Nói thật ra là yên tâm vì hai cái “chưa” ở trên, chứ tưởng tượng ra cái “chưa” thứ 3 thì ai cũng kinh hoàng.
    Đến địa điểm thì mọi người chia nhau ra ở nhà dân. Dân ở đây rất nghèo nhưng cũng rất tình cảm, Thấy chúng tôi vào nơi nguy hiểm để khai phá ruộng hoang cho họ nên họ rất yêu quí và sẳn sàng nhường giường chiếu cho chúng tôi ngủ. Thầy giáo và tụi con gái cũng phải ra đồng cuốc đất và phát cỏ như tụi con trai chúng tôi, mỗi hôm chỉ phân vài đứa ở nhà lo nấu cơm cho cả lớp. Công việc chính là dùng cuốc lở những đám ruộng cỏ đã bỏ hoang nhiều năm, giũ cỏ lại từng đống phơi khô rồi đốt. Làm như thế được 5 ngày thì một buổi sáng ấy nghe một tiếng nổ “ đùng” thật to ở phía địa điểm của trường cấp 3 Nam Đàn – Thôi, chắc là đụng cối rồi! Mọi người đều dừng tay lại, Các thầy giáo và một số anh lớn tuổi đều chạy về hướng ấy, lát sau chạy về cho biết là do cuốc trúng cối một thầy giáo và một anh học sinh đã chết, còn vài người bị thương.

    Sự kiện này làm mọi người hoảng loạn, và các trường đã rút quân không dám làm tiếp nữa. Sau này những người dân địa phương tiếp tục khai hoang và chắc là đạn cối sẽ tiếp tục nổ. Chỉ riêng ở thôn Thiệp Sơn quê tôi cũng đã có 6 người chết vì bom đạn còn sót lại dưới lòng đất sau chiến tranh. Người thì làm rẫy, vét mương trúng M-79, người thì cuốc trúng bom lân tinh cháy cả người, người thì chết banh xác do cưa bom lấy thuốc nổ.v.v…

    [​IMG]

    Núi Chóp Vung, nơi đóng quân của Mỹ-Ngụy trong chiến tranh
    và sau giải phóng còn nhiều đạn cối gây chết người
     
  8. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Ôi chiến tranh ! Chiến tranh đã qua rồi mà sao người dân quê tôi vẫn còn tiếp tục chịu những cảnh đau thương như thế ? Đó là tàn dư của cuộc chiến mà có lẽ khắp Miền nam nầy ở đâu cũng vậy. Nhưng dù sao thì cuộc sống hòa bình đã hiện hữu thật sự ở khắp nơi. Chúng tôi vẫn say sưa với cuộc sống mới. Lúc ấy tôi và nhiều người không hề biết rằng ở Tân Lập – Tây Ninh, ở Ba Chúc – An Giang và nhiều nơi trên tuyến biên giới tây nam, bọn lính Khơ me đỏ đã tràn qua biên giới giết hại nhiều đồng bào, những trẻ thơ nơi ấy lại phải sống trong máu lửa như tuổi thơ của tôi. Và một thời đạn bom mới lại đến với những lớp thanh niên mặc áo lính đàn anh của tôi, đến với lứa bạn bè của tôi, đến cả những lớp đàn em sau này, khi phải 10 năm lặn lội chiến đấu tiêu diệt tụi diệt chủng Pon Pot ở Kampuchia, đánh trả quân bành trướng Trung Quốc ở biên giới phía bắc.

    Bài ca tạm biệt -Một bài hát nổi tiếng của nhạc sĩ Diệp Minh Tuyền nói về một thế hệ lính mới sau 1975 với cuộc chiến tranh mới ở biên giới Tây nam
    http://mp3.zing.vn/bai-hat/Bai-Ca-Tam-Biet-Quoc-Dinh/IWZAOAF6.html


    [​IMG]

    Từ ngày 18 đến 30-4-1978 quân Khơme đỏ đã tàn sát 3.157 người dân xã Ba Chúc - Tri Tôn - An Giang



    Những người đã đi qua các cuộc chiến là những nhân chứng sống, cũng như tôi, họ có trách nhiệm phải ghi lại những điều mắt thấy tai nghe, ghi lại các sự kiện đau thương do các cuộc chiến tranh đã gây nên, để cho các thế hệ trẻ sau này hiểu được chiến tranh là rất tàn khốc và đau khổ. Từ đó mọi người càng yêu quí cảnh thanh bình và quyết tâm giữ mãi nền hòa bình độc lập mà chúng ta có được ngày hôm nay.


    HẾT

    Viết xong tại Phổ Thuận ngày 16 tháng 6 năm 2011

    Tác giả : Lamson81
     
  9. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Lamson81 xin chào tạm biệt các bạn đọc và các thành viên của diễn đàn quangngai online.vn

    Nhờ BQT set cái ảnh nầy làm Avatar cho tôi để phù hợp với " Tuổi thơ máu lửa "

    [​IMG]
     
  10. pull_star

    pull_star Guest

    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    hay qua. thanks ............................................
     
  11. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    PHỤ LỤC

    Một số hình ảnh liên quan đến Hồi kí



    [​IMG]

    Trang bìa của hồi kí " Kí ức tuổi thơ máu lửa" trong diễn đàn : http://www.vnmilitaryhistory.net ( qsnv )

    [​IMG]
    Núi vàng -TT Đức Phổ - nơi căn cứ của Mĩ ngụy thời chiến tranh

    [​IMG]
    Nhà tưởng niệm Liệt sĩ huyện Đức Phổ

     
  12. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    [​IMG]
    Trận chiến 1972 tại Phổ Thuận


    [​IMG]
    Thùng đạn của Mỹ

    http://i1084.photobucket.com/albums/j409/lamson1981/mahla.jpg[/IMG
    [URL="http://i1084.photobucket.com/albums/j409/lamson1981/thu72hinhmau1.jpg"][IMG]http://i1084.photobucket.com/albums/j409/lamson1981/thu72hinhmau1.jpg[/URL]
    Trận chiến năm 1972 tại vùng 5 - Phổ Thuận

    [​IMG]
    Xe tăng bánh cao su của Mỹ

    [​IMG]
    Sách lịch sử lớp 5 thời VNCH 1965-1968
     
  13. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    [​IMG]

    Chị Mai dũng sĩ của đại đội Hồng Gấm 1972 - 1975



    [​IMG]

    Lamson81 và mẹ gặp lại chiếc trực thăng CH-47 tại Nhà chứng tích chiến tranh sau hơn 40 năm
     
  14. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Tuổi trẻ Đức Phổ hôm nay

    Học sinh THPT số 1 Đức Phổ
    [​IMG]




    [​IMG]


    [​IMG]
     
  15. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "







    Tuổi trẻ Ngân Hàng Việt Á vẫn làm việc miệt mài vào ngày thứ 7


    [​IMG]

    [​IMG]
     
  16. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    [​IMG]

    Bãi tắm xã Phổ An - Đức Phổ
     
  17. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    Đố vui có thưởng

    Dưới đây là các hình ảnh của Lamson81 chụp ở những thời điểm khác nhau và ở các địa danh khác nhau, xin gởi tặng đến các thành viên và bạn đọc. Một số ảnh chưa ghi chú. Ai ghi chú được địa danh sẽ được tặng một món quà đặc biệt.

    ( Các hình tải lên ngày 5-7 - Ngày 19-7- Lamson đã ghi chú thích vào )





    [​IMG]

    1

    [​IMG]

    2

    [​IMG]

    3

    [​IMG]

    4

    [​IMG]

    5 Núi Chóp Chài - Tuy Hòa
     
  18. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    [​IMG]
    6 Chùa Bà - Châu Đốc



    [​IMG]

    7 Bảo tàng Quân Khu 7 - tp HCM



    [​IMG]

    8 Vịnh Hạ Long




    [​IMG]

    9

    [​IMG]

    10
     
  19. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    [​IMG]
    11 Bãi tập phía sau trường SQLQ 2 - Long Thành - Đồng nai




    [​IMG]
    12


    13 Còn tiếp
     
  20. Lamson81

    Lamson81 Member

    Bài viết:
    411
    Đã được thích:
    15
    Ðề: " Kí ức tuổi thơ máu lửa "

    [​IMG]
    13 Hai em bé Kampuchia ở Ngã 3 Côn Trùng - Kampuchia ( K )



    [​IMG]
    14 Đền Angco Vat ( K ) - 1000 năm tuổi




    [​IMG]
    15 đền Ăngco Thom - 1000 tuổi