Tonnyteo mới vừa tìm hiểu được 1 bài viết của 1 anh tên là tomy văn ,, 1 bài viết về 1 người mang giới tính thứ 3 ,, sau đây các bạn hãy cùng tâm sự và chia sẻ nhé nỗi đau của người đó nhé..chính là tác giả của bài này nè
Từ cái đêm định mệnh ấy, tôi đã trở thành một con người hoàn toàn khác lạ. Cũng chỉ vì sự tò mò, một chút ngây ngô, một chút lạ kỳ mà tôi… Vì người ấy, tất cả là vì người ấy.
Khi ra Hà Nội học, tôi là một người vui tính và hài hước nên tôi có rất nhiều bạn bè. Nhưng từ lúc tôi và người ấy quen nhau, bạn bè dần trở nên xa lạ với tôi. Hầu như tôi không có thời gian để đi chơi hay đi ăn với bạn bè. Những ngày họp mặt hay tổ chức đi chơi của lớp, tôi đều không tham gia. Lý do rất đơn giản là tôi không có thời gian dành cho họ. Chính vì không có thời gian mà tôi đã làm cho cuộc sống của mình mỗi lúc một tẻ nhạt.
Ngày đầu gặp gỡ và sau này cũng thế, người ấy luôn bên tôi, yêu tôi và thương tôi nữa. Dù cho việc học rất bận nhưng tôi vẫn cố gắng đi làm thêm để kiếm thêm tiền phụ cho việc học của mình. Bốn năm đã trôi qua, tôi và người ấy đã có những giây phút thật sự hạnh phúc. Người ấy lớn tuổi hơn tôi và chẳng bao giờ làm tổn thương tôi. Tôi đã yêu và thực sự thương người ấy hết lòng, ngày lại qua ngày tôi và người ấy luôn ở bên nhau. Cái cảm giác khi có người thương yêu ở bên cạnh, động viên và an ủi chẳng có gì sánh bằng.
Sau khi bạn bè biết chuyện, ai cũng khuyên tôi nên dừng lại, không nên tiếp tục cuộc sống như thế nữa nhưng lúc đó tôi phản ứng rất kịch liệt và không nghe lời khuyên của họ. Những lời nói ấy không làm tôi chuyển ý và cứ như thế, tôi đã không còn bạn nữa. Sau mỗi giờ học, tôi lại được người ấy đưa đi ăn hoặc đi đâu đó mà chỉ có hai người. Đêm về, tôi và người ấy ở bên nhau, được ôm người ấy khi ngủ và cả những nụ hôn nồng nàn nữa. Cho đến giờ, khi không còn được ở bên nhau nữa, những hình ảnh của người ấy vẫn luôn ngự trị trong trái tim tôi.
Ngày tôi và người ấy chia tay, tôi rất đau khổ khi phải nói ra những điều mà mình không bao giờ nghĩ tới. Hôm đó, tôi chỉ biết khóc và khóc thôi, tôi đã tự hỏi bản thân mình: “Tại sao người ấy lại làm thế đối với tôi?”. Tôi đã yêu và hết lòng vì tình yêu ấy, vậy mà người ấy nhẫn tâm phản bội và lừa dối tôi. Tôi như chết lặng khi bắt quả tang người tôi yêu nhất đang vuốt ve, âu yếm kẻ khác ngay trong căn nhà của mình? Bầu trời như sụp đổ, tôi không biết mình phải làm gì nữa.
Từ ngày không còn ở bên người ấy nữ,a tôi không thể tập chung học được, công việc làm thêm của tôi cũng không thể tiếp tục. Tôi nhốt mình trong phòng và khóc, bạn bè biết chuyện đã đến thăm và an ủi tôi. Tôi cố chấp và không dám nhìn thẳng vào sự thật. Lúc đó, điều mà tôi muốn làm nhất là muốn được yên tĩnh một mình. Bố mẹ xin cho tôi tạm thời nghỉ học để về quê yên tĩnh nhưng bố mẹ đâu biết chuyện gì đã xảy ra với tôi. Tôi đã giấu kín trong lòng, không cho ai biết hết và tôi theo bố mẹ về quê. Về đến nhà, bố mẹ không cho ai tiếp xúc với tôi vì bố mẹ sợ họ làm tôi nhớ lại những chuyện buồn.
Trong lúc tuyệt vọng nhất, tôi đã quyết định mình phải ra đi. Lúc đó, tôi sợ lắm nhưng cứ nghĩ đến cảnh người ấy phản bội mình, tôi không thể kiềm chế được bản thân. Sau một hồi viết những dòng nhật ký để lại cho gia đình, tôi đã quyết định uống thuốc ngủ để tự tử. Tôi không còn nhớ nổi mình đã uống bao nhiều viên thuốc nữa, tôi chỉ nhớ khi tỉnh dậy, có rất nhiều người đang ở bên tôi. Khi đó nghe mọi người nói lại, tôi mới biết mình đang nằm ở khoa cấp cứu của bệnh viện.
Bố mẹ khóc hết nước mắt vì tôi, mẹ ôm chặt lấy tôi và khóc, vừa khóc mẹ vừa nói: “Sao con ngốc thế hả con, con không thương mẹ sao, cả nhà ai cũng thương yêu con mà?”. Những lời nói ấy càng làm tôi cảm thấy xấu hổ hơn, tôi không xứng đáng làm con của mẹ. Mẹ khóc đến hết nước mắt vì tôi, còn bố thì im lặng hơn nhưng tôi hiểu được tình cảm của bố. Các chị, em gái… và các cháu nữa, cứ khóc vì thương tôi. Cả nhà chỉ có mình tôi là con trai duy nhất, nếu tôi ra đi thì ai sẽ là người chăm sóc bố mẹ lúc về già.
Ngày tôi xuất viện, về nhà được hai ngày, tôi lại một lần nữa tự tử. Lần này nghe mọi người nói tôi bất tỉnh ở chân cầu thang. Lúc em gái tôi phát hiện thì cơ thể tôi đã mềm đi. Mẹ vừa đi theo xe cấp cứu, vừa khóc, gần như lúc đó tôi đã chết. Khi đến bệnh viện, rất may hôm đó là ca trực của anh họ tôi, cho nên bỏ qua thủ nhập viện, tôi được các bác sĩ đưa vào phòng cấp cứu. Sau mấy giờ cấp cứu, tôi cũng tỉnh lại, lần này khác hơn lần trước, ngoài gia đình còn có thêm người ấy, người mà tôi yêu nhất và cũng chính vì người ấy mà tôi đau khổ.
Lúc ấy mọi người ra bên ngoài, trong phòng chỉ còn mình tôi và người ấy. Người ấy đã động viên và an ủi tôi. Tôi lại khóc, khóc vì người ấy đã hiểu cho tôi và khóc vì người ấy đã ở bên tôi khi tôi cô đơn nhất. Người ấy ôm chặt lấy cơ thể tôi và nói vào tai tôi những lời nói thân thương nhất. Khoảng ba ngày sau, tôi xuất viện về nhà cùng với gia đình. Lần này mẹ tôi không cho tôi ngủ một mình nữa mà kêu mấy đứa cháu qua ngủ với tôi. Mẹ biết là tôi rất thương mấy đứa cháu và cũng nhờ chúng nó, tôi mới có ngày hôm nay.
Mẹ ơi! Con xin lỗi mẹ nhiều lắm! Giờ đây con không biết mình phải làm sao để đền đáp công ơn của mẹ đã dành cho con? Cho dù con trai của mẹ có ở nơi đâu chăng nữa thì con vẫn luôn yêu mẹ.

bút ký
Tommy văn

Give a Comment