Lại một đêm dài………………..
Cố gắng….kìm nén…nhưng vẫn chỉ có những tiếng nấc và đôi vai run lên bần bật..
Tự nhủ lòng,…. cứng rắn lên….mỉm cười một nụ cười chua chat, nhưng vẫn có những giọt lăn dài…lăn dài…
Chưa bao giờ mình thế này….chưa bao giờ lòng mình nặng trĩu thế này, sao không vứt đi được…có những giọt cứ thi nhau lăn…không chút tự chủ.
Cười như một con điên, …. để rồi cay đắng nhận ra mình có khác nào một con điên? Điên với chính mình,….làm mà không biết mình làm gì…..
Có những ngày, niềm vui chợt đến….nhưng không trọn vẹn. Ùa đi ngỡ ngàng…nhanh chóng….khiến lòng mình đau……
Chiều qua mình thấy một đứa bé lang thang, ngồi ngay vệ đường,em ngồi xếp lại phẳng phiu những tờ tiền 500đ, 1000đ, 2000đ, rồi em nâng niu chúng như của quí…Lòng đau nhói….Mình có khác gì em nhỉ? Chỉ khác vị trí…thời điểm thôi em à….Cay đắng khi nhận ra những cái ước mơ thì nhiều quá, trong khi mình chỉ thực hiện được quá ít….
Nếu có ai hỏi mình ước mơ của mình là gì….Mình sẽ im lặng. Vì đối với mình…thế nào là mơ ước nhỉ? Đã quá quen với những câu chửi mắng, những câu lăng mạ….Mình tự biết mình chứ….Mình sẽ không mơ ước đâu. Mình hứa….
Mình đã ganh tị…..Dù biết thế nhưng mình vẫn ganh tị, vẫn nhói…..Thế còn mình? Mình sung súơng à? Trong mắt mọi người thế nào? Mình sẽ như một con búp bê chẳng biết buồn, chẳng biết khóc, chỉ biết ăn mặc đẹp, sung sướng lon ton ,….thế thôi à? Vui nhỉ?
Hôm nay….là ngày tốt nghiệp. Nhìn những đứa bạn sung súơng khi có ba mẹ lặn lội dưới quê lên, dù xa xôi….Lòng mình lại nhói…
Mình nhận ra một điều cuối cùng…..
Không ai có thể cứng rắn mãi…….
Mình đơn giản….chỉ là một con người…..
http://blog.yume.vn/xem-blog/dem.quoc_tran.35A94DBC.html

Give a Comment



Nửa đêm ngủ không được, ngồi nghe nhạc một mình, chợt buồn, chợt nhớ về rất nhiều chuyện đã qua…
Anh lẻ đôi, em lẻ đôi
Đêm đông, sương lạnh mồ côi ven đường
Trăng bơ vơ, gió bơ vơ
Mây kia thầm khóc lửng lơ lưng trời
Cây đơn côi, lá đơn côi
Cuộc đời trôi nổi biết về nơi nao ?
Thêm bao nhiêu, bớt bao nhiêu?
Để cho hai đứa một chiều bên nhau

Đêm, mệt nhoài sau một ngày lao động. Trở về phòng trọ với nỗi buồn và nỗi nhớ miên man …Đồng hồ đã điểm 1h30 sáng, nhưng sao giấc ngủ vẫn chưa tới vỗ về, quá nhiều tâm sự ngổn ngang và còn quá nhiều công việc chưa làm…
Khuya lắm rồi, mọi người trong xóm trọ đều ngủ cả, điện phòng ai cũng tắt. Chỉ còn lại một mình ngồi bên máy tính, buồn lắm, muốn mở cửa bước ra ngoài nhưng, lại sợ, lại thôi…
Đêm, gió thổi nhẹ nhưng lạnh lắm. Ngày xưa ta yêu gió bởi vì…
Gió mang theo mưa về giúp cuốn trôi đi đi ưu phiền, gột rửa những u ám trong ta ….
Gió mang nắng về thắp lên trong ta những niềm tin, hy vọng mới trong cuộc sống …
Gió mang đi những lo âu, phiền muộn của những ngày học tập và lao động mệt mỏi …
Gió gợi cho ta về những miền kí ức đã xa, những khoảng hồng trong trí nhớ đã bị những toan tính, nỗi lo thường ngày che lấp…
Nhưng giờ đây, những cơn gió lạnh lúc nửa đêm lại làm cho ta sợ…
Ta sợ cái cảm giác lạnh lẽo nơi đất khách quê người sẽ làm ta nhớ về nhà, về nơi thân thương mà ta đã xa cách gần năm trời…
Ta sợ cái lạnh dù nhẹ nhàng thôi của cơn gió đêm sẽ làm ta nhớ về em, về người con gái đã để lại trong lòng ta một vết thương khó lành… mà chắc không thể…
Ta sợ cái cảm giác cô độc nơi phòng vắng… yếu đuối, sợ hãi, cô đơn… những cảm xúc khó chịu này cứ bám víu lấy ta .
Ta sợ, cái giấc mộng mà ta đang ấp ủ cũng sẽ như cơn gió… đến nhanh rồi đi nhanh, chẳng thể níu giữ….
Ta sợ …., dù ta cũng rất yêu đêm đen, nơi mà ta có thể trải mình để suy nghĩ vẩn vơ, để đắm mình trong những cảm xúc….mà chẳng lo sẽ làm phiền đến ai…
Đêm, cứ nghe hoài bản hòa tấu Secret Garden, ngày nào cũng nghe mà không thấy chán, cũng chẳng biết tại sao ta lại thích nó đến như vậy. Bạn bè cứ bảo ta bị khùng …, suốt ngày nghe mấy bài nhạc không lời và chẳng bao giờ ra khỏi nhà mỗi khi rảnh rỗi… Vì sao thế lại thế ta cũng chẳng biết nữa.
Ta ghét phải đi ra ngoài đường, ghét sự ồn ào, ghét đi chơi và chỉ muốn ở nhà thôi…
…..
Mỗi đêm khi nhắm mắt, đều tự nhủ với mình rằng chỉ cần cố gắng thì ta sẽ làm được, đã cầm lên được thì cũng sẽ bỏ xuống được nhưng hình như đã lầm. Đã bao lần ta cố gắng thoát khỏi cái vòng tròn lẩn quẩn đó nhưng trớ trêu thay nó càng vùng vẫy bao nhiêu thì càng bị vòng tròn đó siết chặt bấy nhiêu khiến cho ta không thể thở, khiến cho tim ta nhói đau và dường như ngừng đập. Những phút giây đó ta cảm thấy như linh hồn vừa lìa khỏi thể xác và bay đi, chợt cảm thấy hạnh phúc nhưng rồi lại chơi vơi theo cái cảm xúc vỡ òa. Đôi lúc cũng tự hỏi mình đời người có được mấy khi vui, mấy khi hạnh phúc tại sao không biết trân trọng, không biết tận hưởng mà phải tự lừa dối mình, tại sao cứ phải ép mình trong cái vỏ bọc khô khan…???
Cứ thế rồi ta tự mâu thuẫn, kết quả là ngay cả bản thân ta muốn gì cũng không biết được…
Chơi vơi….ngập chìm trong những cảm xúc rối ren…
Mở rộng cánh cửa để đón gió, để nhen lên hy vọng cơn gió đêm sẽ giúp ta mang nỗi
phiền muộn đi xa…
Lo sợ…. vội vàng vơ lấy cái điện thoại…
Muốn nhắn tin cho một ai đó, muốn gọi điện cho ai đó, muốn nói chuyện với một ai đó để biết rằng ta không cô đơn, để ta biết rằng bên ta vẫn còn nhiều người yêu quý…
Lạnh….quấn cái chăn mong tìm chút hơi ấm ….
Vội vàng nắm chặt tấm chăn mỏng mong tìm thấy chút hơi ấm, mong sẽ xua tan đi được cái cảm giác lo sợ này…
Mệt mỏi… muốn dừng lại, muốn hét thật to, muốn đập phá, muốn tự do bơi theo những cảm xúc, những suy nghĩ mông lung…

May mà ta vẫn còn gia đình, bạn bè và quan trọng là ở đây, nơi xa lạ này ta còn có em… người sẽ đến bên ta những lúc ta cần nhất, là người cho ta chỗ dựa khi mệt mỏi, cho ta lời khuyên khi chẳng thể suy nghĩ được điều gì nữa, là người cho ta bàn tay khi ta chơi vơi….
Tự dặn mình phải cố gắng thoát ra khỏi những suy nghĩ u tối này… ngày mai trời lại sáng… một ngày mới sẽ bắt đầu…. một cơ hội mới lại đến…. một niềm tin lại được gieo….và một hạnh phúc đang đợi ta phía trước.
sưu tầm

Give a Comment