Nằm ở phía Đông Nam huyện Sơn Hà giáp với huyện Minh Long, nhìn từ vùng đồng bằng trung tâm tỉnh Quảng Ngãi lên phía Tây, núi sừng sững đứng giữa trời. Chữ Hán gọi là Thạch Bích, tên Nôm gọi là Đá Vách. Sách Đại Nam nhất thống chí của Quốc Sử quán triều Nguyễn, quyển chép về tỉnh Quảng Ngãi viết: “Thế núi chót vót, vách đá rất hiểm trở, cỏ mọc rậm rạp, chưa từng có tiều phu đến chặt củi. Buổi sớm khói mây ngưng sắc tía, suối hang ngậm màu son. Lúc mặt trời chiếu xuống, núi đá đều sáng láng như ánh sao đêm”. Trong 10 bài vịnh của thi sĩ Nguyễn Cư Trinh, khi còn làm Tuần vũ Quảng Ngãi (1750), có một bài thơ đề là “Thạch Bích tà dương” (Bóng chiều núi Thạch Bích). Thạch Bích là căn cứ chống phong kiến và thực dân của thủ lĩnh nghĩa quân Hrê trong lịch sử, đồng thời là một cảnh đẹp của Quảng Ngãi

Comments (5)

  1. Kngoclan.lhu
    Posted on 29/08/2010
  2. oanhnguyen90
    Posted on 29/08/2010
  3. Mystars
    Posted on 29/08/2010
  4. ThanhLong_ck
    Posted on 29/08/2010
  5. White Horse
    Posted on 31/08/2010

Give a Comment