Em hiện đang là sinh viên năm thứ 3 của một trường đại học. Em đã từng quen một người bạn cùng tuổi và hai chúng em bắt đầu yêu nhau từ năm lớp 11.
Cứ mỗi lần gặp nhau, chúng em lại vội vã lao vào với nhau
Đến năm thứ nhất đại học, hai chúng em bắt đầu gần gũi, rồi quan hệ tình dục với nhau. Sau “lần đầu tiên” ấy, cả hai đứa đều rất hưng phấn và thỏa mãn. Kể từ đó, cứ mỗi lần gặp nhau và có địa điểm thích hợp là tụi em lại quan hệ với nhau.
Có nhiều hôm hai đứa gần gũi nhau quá lâu thì anh lại mua thuốc tránh thai khẩn cấp cho em uống. Em cũng biết rằng, quan hệ trước hôn nhân là không tốt và uống thuốc tránh thai khẩn cấp thường xuyên cũng có hại cho sức khỏe… nhưng chẳng hiểu sao, cứ mỗi lần gặp anh ấy thì em lại không thể kìm lòng được.
Cứ như thế, càng gặp nhau nhiều, chúng em lại càng hứng thú làm chuyện ấy hơn. Sau mỗi lần ân ái, em cảm thấy rất mãn nguyện, còn bạn trai em thì rất thích thú “chuyện ấy” nên hai đứa rất hợp nhau và cùng giúp nhau có được những giây phút thăng hoa hạnh phúc.
Thế nhưng thời gian gần đây, cả hai đứa đều bận học và ôn thi nên thời gian dành cho nhau cũng không được nhiều như trước. Em cũng chẳng hiểu sao cứ mỗi lần hai đứa gặp nhau thì chúng em lại bắt đầu xích mích, cãi vã và nói với nhau những lời không hay.
Sau những lần cãi vã như vậy, tình cảm hai đứa cũng không còn gắn bó như trước và chúng em cũng không còn hứng thú để làm chuyện ấy với nhau nữa. Em tự hỏi mình, tại sao hai đứa đã có một tình yêu mặn nồng như vậy mà giờ đây lại có thể ghẻ lạnh và cãi vã với nhau nhiều như thế!
Khi không chịu đựng được những lời cay đắng của nhau nữa thì chúng em đi đến quyết định chia tay. Và thật lạ các anh chị ạ! Em cũng không thể hiểu được tại sao hai đứa yêu thương nhau suốt 3 năm qua, vậy mà bây giờ nói đến chuyện chia tay sao lại dễ dàng thế?
Từ ngày chia tay đến bây giờ, em không còn nhớ nhung gì đến anh ấy nữa, cũng không một lời níu kéo và lạ thay, anh ấy cũng coi em như người không quen biết. Em cũng không hiểu nổi, trong suốt 3 năm qua ở bên nhau, liệu mối quan hệ của chúng em có phải là tình yêu không? Và nếu đó không phải là tình yêu thì tại sao cả hai đứa lại hứng thú lao vào nhau như vậy?
Thật sự giờ đây em đang suy nghĩ rất nhiều! Em không còn nhớ anh ấy, cũng chẳng mong muốn tình yêu nối lại… em chỉ thắc mắc tại sao hai đứa có với nhau biết bao kỷ niệm, yêu thương và hạnh phúc như thế, vậy mà giờ đây chúng em lại có thể dửng dưng như những người không quen biết như vậy?

Comments (4)

  1. Minh Thành
    Posted on 19/12/2011
  2. phunghoang
    Posted on 19/12/2011
  3. infotech_911
    Posted on 19/12/2011
  4. QuangThanhQNG
    Posted on 19/12/2011

Give a Comment