thiếu thốn
Viết lúc 07:56 sáng 15/04/2011


sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình giàu có, có lẽ đây là 1 dk quá thuận lợi để tôi phát triển toàn diện hơn. nhưng tại sao tôi vẫn cảm thấy thiếu thốn à,,, có thể nhiều người sẽ nói ‘ui sướng như mày thỳ thiếu cái gì được cơ chứ .xạo à’ .đúng có thể tôi đầy đủ hơn người khác, hơn những bạn trong lớp tôi, tôi thick j dc đó còn các bạn ý thỳ hok…. nhưng cái tôi cần đâu phải cái đó đâu.điều tôi cần là tình thương, sự ấm áp của gia đình, tôi đã hok có được điều đó. có lẽ người ta nói đúng, con người chẳng ai hoàn hảo, được cái nọ mất cái kia. 8 năm trời tôi sống 1 cách đau khổ. nhưng ngày ngày tôi vẫn phải cười, gắng mà cười.
năm tôi 8 tuổi, 1 bi kịch đã xảy ra, anh tôi chết, em sinh đôi của tôi thỳ phải vào viện tâm thần, nó đã tận mắt chứng kiến cái chết của anh, mẹ vì thế mà phát điên, cả nhà như suy sụp.tôi cũng thế. chán nản, buồn đau, tôi hok khóc được, không khóc được. mẹ rất yêu 3 anh em tôi bây giờ chỉ còn có mình tôi, tôi luôn cảm thấy thiếu thốn. anh hai rất thương tôi và em tôi. tôi đã từng ngĩ mình là người hạnh phúc nhất thế giian, vì sao ư . vì gia đình tôi rất hạnh phúc, rất em đẹp.nhưng sự việc đó đã khiến gia đình tôi thành như thế này. buồn tẻ. tôi luôn tự trách chính bản thân mình, chính tôi đã hại chết anh tôi, tôi có lỗi với anh hai và em gái tôi. ngày sinh nhật tròn 8 tuổi của hai chị em, 3 người rủ nhau đi chơi, chạy lung tung cả, hai đèo tôi và em tôi đi công viên chơi. tụi tôi chơi trốn tìm. hồi nhỏ đó là trò mà tôi thích nhất, rất thích. nhưng chiều hôm ấy khi đang chơi em tôi nhìn thấy 1 con cún nó bị lạc mà lại nó rất thích chơi với cún.hok suy nghĩ gì cả tôi chạy đến đường dắt cún qua đây chơi với Lan hok hề để ý chiếc ô tô ngay sau mình. anh hai đã đỡ giúp tôi. tai nạn. do tôi. ngày đó mẹ đã phát điên em thỳ rối loạn thần kinh. tại sao cơ chứ ?
mẹ như vậy ba cũng rất buồn, nhưng ba luôn an ủi tôi. ‘con à đó chỉ là 1 tai nạn hok liên quan đền con. con đừng tự trách mình nữa’ . nói vậy thôi ba rất buồn, nhiều đêm tôi thấy ba hok ngủ thức trắng đêm, ba ngồi hút thuốc , uống rượu. ông làm việc này trong đêm tối , ba hok muốn tôi thấy ba buồn ba hok muốn tôi tự rày vò bản thân, ba hok muốn tôi suy sụp. nhà nay đã nhiều chuyện lắm rồi. nhưng mỗi lần thấy ba vậy tôi lại muốn khóc, tôi muốn chạy đền bên ba và ôm ba. nhưng tôi lại cảm thấy nó quá khó vì tôi là 1 đứa con có tội. ba không trách mình ư, sao có thể, hok thể nào. từ ngày đó tôi quyết định sống cuộc sống của anh hai. tôi cắt tóc ngắn như con trai, mặc đồ cũng con trai. tôi muốn mẹ vui. mẹ hok bao h nghĩ là anh hai đã chết. mỗi lần tôi xuất hiện mẹ luôn nói tôi là anh tôi. Lòng tôi đau nhói. có nhiều lúc tôi đã muốn chết vì tôi hok thể chịu đựng được thêm nữa. nhưng mỗi lần tự tử tôi lại bị ba phát hiện. hai ba con ôm nhau khóc
– linh à con khờ lắm, ba nói rồi đâu phải lỗi tại con. con đừng thế nữa ba đau lòng lắm. ba chỉ còn mình con, con muốn bỏ ba sao ? con định bỏ ba sao, con định bỏ mẹ con sao? con đừng vậy. ba biết con thương ba. nếu vậy con hãy sống tốt lên, con đừng làm ba phải đau thêm nữa,,,,, như vậy có được hok con ? ba xin con.
nghe những lời đó tôi chợt nhận ra mình đã sai. sai rất nhiều, tôi hok thể làm ba buồn. buồn thêm nữa. tối tiếp tục sống. cố gắng vượt lên. tôi muốn ba mẹ vui. tôi muốn mẹ dc vui khi thấy con trai gia bảo trưởng thành và thành đạt tôi muốn ba thấy con gái bảo linh sống tôt, học tập tốt. đó là điều tôi mong muốn ….. nhìn về tương lai………………

sưu tầm

One Response

  1. gacongnghiep
    Posted on 18/04/2011

Give a Comment